#HD 216 Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi không biết anh ta đứng đó từ bao giờ, trong tay cầm điếu thuốc chưa châm lửa.
Chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau một giây qua khoảng cách của cả gian phòng, ánh mắt anh ta phức tạp, còn tôi thì chỉ lạnh nhạt dời đi, không nói gì.
Bữa cơm diễn ra trong không khí náo nhiệt.
Mẹ chồng liên tục gắp đồ ăn vào bát tôi:
“Tiểu Nhiễm, ăn nhiều vào! Mới có mấy hôm mà nhìn con gầy thấy rõ luôn đó! Làm việc gì thì cũng phải ăn uống đầy đủ, cơ thể là quan trọng nhất!”
“Đúng rồi,” – ba chồng gật đầu đồng tình, gắp thêm hai miếng sườn cho lũ nhỏ, “Tiền thì kiếm mãi cũng không hết, cả nhà bình an, sum vầy mới là điều quý nhất.”
Tôi nhiều lần định mở lời, nhưng cuối cùng lại nuốt hết vào trong.
Đại Bảo thao thao bất tuyệt kể chuyện trường lớp, Tiểu Bảo thì loay hoay xúc cơm, mặt mày dính đầy hạt gạo.
Tôi mỉm cười lắng nghe, nhẹ nhàng đáp lời, vừa lau mặt cho Tiểu Bảo, vừa thêm canh cho Đại Bảo — diễn trọn vai một người mẹ và nàng dâu vừa đi công tác trở về.
Suốt bữa ăn, tôi không nói với Tần Mặc một câu, thậm chí không có lấy một lần giao tiếp bằng ánh mắt.
Ba mẹ chồng dường như cũng nhận ra sự im lặng khác thường này, nụ cười dần trở nên gượng gạo, ánh nhìn len lén đảo qua giữa chúng tôi.
Sau bữa tối, theo thói quen tôi đứng dậy định dọn dẹp chén đũa, nhưng mẹ chồng đã nắm lấy tay tôi giữ lại, lực mạnh đến bất ngờ.
“Đừng đụng vào! Những ngày qua con chắc mệt lắm rồi, tranh thủ nghỉ chút đi! Việc này để mẹ với ba con lo.”
Bàn tay bà vừa thô ráp vì làm lụng, vừa ấm áp khiến tim tôi se lại.
Tôi khẽ gật đầu, giọng mềm đi:
“Vậy… con cảm ơn ba mẹ.”
Tôi có thể lạnh lùng với Tần Mặc, nhưng với hai người luôn đối đãi chân thành như người thân ruột thịt này, tôi thực sự không nỡ cứng lòng.
Tôi hít một hơi, nhìn hai đứa nhỏ:
“Muốn đi chơi với mẹ không?”
“Muốn ạ muốn ạ!” – Tiểu Bảo lập tức nhảy cẫng lên.
Đại Bảo cũng sáng mắt, nhanh chóng gật đầu.
Mẹ chồng vội vàng đỡ lời, như thể đang cố phá tan không khí gượng gạo:
“Tốt quá, đi dạo một vòng tiêu cơm. Mặc Mặc, con cũng đi với vợ và tụi nhỏ nhé!”
Tần Mặc khựng lại trong giây lát, không đáp, chỉ im lặng đứng dậy đi lấy áo khoác ở kệ.
Tôi không phản đối.
Có những chuyện, đến lúc phải nói rõ ràng.
Khi xuống dưới nhà, hai đứa nhỏ như đôi chim non được thả ra khỏi lồng, ríu rít chạy nhảy phía trước.
Tôi và Tần Mặc một trước một sau, lặng lẽ bước đi, khoảng cách giữa chúng tôi đủ để chen thêm một người lớn.
Vừa đi được một đoạn, hàng xóm bên cạnh mỉm cười chào:
“Ôi, hai vợ chồng dắt con đi chơi à? Ngưỡng mộ thật đấy, bao nhiêu năm rồi mà vẫn tình cảm thế!”
Bác Trương ở cùng tầng vừa dắt chó đi dạo về, thấy chúng tôi liền cười tươi chào hỏi, trong mắt là sự ngưỡng mộ chân thành.
Tôi hơi khựng lại, khóe môi gượng kéo một nụ cười, coi như đáp lại.
Tần Mặc cũng lúng túng bước lên, cố nặn ra vẻ tươi cười quen thuộc và ôn hòa:
“Chào bác Trương, ăn cơm rồi chứ ạ? Bác khen quá, nhà cháu cũng chỉ là cuộc sống thường ngày thôi mà.”
“Thường ngày gì chứ? Cậu nhìn xem bây giờ đám trẻ toàn thích ly hôn sớm! Làm gì có ai được như hai đứa, từ hồi còn khổ cực đến giờ, tình cảm vẫn bền chặt thế này! Tần Mặc này, cậu đúng là có phúc đấy, lấy được vợ vừa đảm đang vừa hiền lành như Tiểu Nhiễm, lại còn sống chung với bố mẹ chồng, gia đình thế này gọi là hòa thuận, viên mãn rồi còn gì. Khác hẳn thằng con tôi, tôi qua thăm cháu mà cứ như khách không bằng…”
Bác Trương như bật công tắc, nói mãi không dừng.
Tôi nghe những từ như “hòa thuận”, “có phúc”, “bền chặt” cứ như từng mũi kim chọc vào màng nhĩ.
Thứ gọi là “thể diện” mà tôi cố gắng duy trì, bỗng chốc trở nên vừa buồn cười vừa thảm hại.
Tôi gượng gạo cắt ngang:
“Bác Trương, nhà cháu còn có chút việc, tụi cháu đi trước nhé.” – Vừa nói, tôi vừa kéo Tiểu Bảo đang chạy lại ôm chân mình.
“Được được, đi nhanh đi, không để chậm trễ giây phút hạnh phúc của gia đình bốn người nhé!” – Bác Trương vẫn cười tươi, vẫy tay tiễn.
Đến bãi xe, hai đứa nhỏ đã leo lên ghế sau một cách thuần thục.
Tần Mặc quay sang nhìn tôi, định nói gì đó rồi lại ngập ngừng, cuối cùng vẫn lên tiếng, giọng trầm thấp:
“Bạch Nhiễm… ba mẹ anh già rồi, chịu không nổi cú sốc này. Chuyện của chúng ta… có thể nào trì hoãn một chút không? Ít nhất… đừng quá đột ngột như vậy.”
Tôi nhìn qua cửa sổ xe, ánh mắt rơi vào hình bóng lờ mờ của hai đứa con, không quay đầu lại:
“Chủ nhật tối, tôi sẽ đưa Đại Bảo về. Còn với ba mẹ anh, anh muốn nói sao, khi nào nói, là việc của anh. Nhưng quyết định của tôi thì không thay đổi.”
Anh ta im lặng. Tôi cảm nhận được ánh mắt ấy — đầy mâu thuẫn, giằng xé, tuyệt vọng, xen lẫn một tia phẫn nộ bất lực.
Anh ta không nói thêm gì nữa, chỉ bước tới một bước, cúi người xuống, nghẹn ngào dặn dò hai đứa nhỏ trong xe: “Nghe lời mẹ nhé, đừng chơi quá khuya.”
Rồi anh lùi lại hai bước, giữ một khoảng cách lịch sự như thể chỉ là một người bạn cũ tiễn bạn lên đường.
“Đi đường cẩn thận.”
Xe vừa lăn bánh, Đại Bảo đã quay sang thắc mắc: “Mẹ ơi, sao ba không đi cùng mình?”
Tôi mỉm cười, giọng nhẹ tênh: “Ba còn công việc phải làm.”
“Ồ…” – Tiếng đáp nhỏ xíu, nhưng tôi không bỏ qua được ánh mắt trĩu nặng của con trai, khiến ngực tôi lại âm ỉ đau.
04
Hai đứa nhỏ chơi vui đến mức phát cuồng.
Tiểu Bảo cưỡi trên ngựa quay cười giòn tan, Đại Bảo thì đổ mồ hôi trước máy ném bóng rổ, cuối cùng cũng nở nụ cười thực sự đầu tiên trong nhiều ngày.
Tôi nhìn chúng, thấy sợi dây căng cứng trong lòng mình rốt cuộc cũng giãn ra được một chút.
Trên đường về, Tiểu Bảo đã lăn ra ghế sau ngủ gật.
Còn Đại Bảo thì nhìn qua cửa sổ, bất chợt nhẹ nhàng hỏi:
“Mẹ ơi… mình không về nhà sao? Đường này… đâu phải đường về nhà cũ của mình.”
Trái tim tôi chùng xuống một nhịp. Cuối cùng, điều không tránh được vẫn đến.
“Mẹ dẫn tụi con đến một nơi mới… một ‘căn cứ bí mật’ đấy.” – Tôi cố gắng giữ cho giọng nói nghe thật nhẹ nhàng, vui vẻ.
Tiểu Bảo mơ màng lí nhí lặp lại: “Căn cứ bí mật?”
Nhưng gương mặt Đại Bảo thì dần dần tối lại.
Nó không hỏi thêm gì nữa, chỉ mím môi thật chặt, lặng lẽ nhìn ra ngoài, đường nét khuôn mặt in hằn trong ánh đèn đường lập lòe, lộ ra vẻ cứng cỏi và già dặn đến đau lòng.
Về đến căn hộ thuê, Tiểu Bảo lập tức bị cuốn hút bởi không gian mới, vùng khỏi tay tôi chạy thẳng vào phòng nhỏ, phấn khích gọi lớn:
“Mẹ ơi! Đây là phòng của con với anh hai hả? Đẹp quá trời!”
“Ừ, tạm thời là vậy đó, con có thích không?” – Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thản.
“Thích ơi là thích!” – Thế giới trẻ thơ đôi khi đơn giản đến mức khiến người lớn phải xót xa.
Còn Đại Bảo thì vẫn đứng yên ở giữa căn phòng khách chật chội, không nói một lời.
Ánh mắt nó đảo một vòng: từ chiếc ghế sô-pha đơn giản, đến bức tường trống trơn không ti-vi, cuối cùng dừng lại trên gương mặt tôi, đôi môi mím chặt đến mức gần như trắng bệch.
Trong đôi mắt giống hệt Tần Mặc của con trai, đã chẳng còn sự ngây thơ của trẻ nhỏ, chỉ còn lại ánh nhìn dò xét, hoang mang và một kiểu thấu hiểu gần như tuyệt vọng.
Tôi ngồi xuống, kéo cả hai đứa lại gần, một tay nắm lấy một bàn tay bé nhỏ.
Tay Tiểu Bảo mềm mại, ấm nóng, còn tay Đại Bảo thì lạnh đến lạ.
“Các con yêu,” – tôi hít sâu một hơi, cố giữ giọng nói dịu dàng và bình tĩnh nhất có thể – “mẹ có chuyện muốn nói với các con. Từ nay về sau, ba và mẹ… sẽ sống ở hai nơi khác nhau. Giống như ba mẹ của bạn Tiểu Vũ trong lớp, mỗi người sẽ sống trong một căn nhà.”
Tiểu Bảo chớp chớp đôi mắt to tròn, hàng mi dài cong như chiếc quạt nhỏ:
“Sống riêng ạ? Thế… con có được gặp cả ba và mẹ mỗi ngày không?”
“Đương nhiên là được chứ,” – tôi xoa đầu con, mỉm cười – “con nhớ ba thì có thể gọi điện, gọi video bất cứ lúc nào. Cuối tuần hay nghỉ lễ, cũng có thể đến ở với ba.”
Chưa dứt lời, bàn tay của Đại Bảo đột ngột rút lại.
Hành động đó như nhấn chìm trái tim tôi xuống tận đáy vực.
Mắt con đỏ lên thấy rõ, đôi môi run rẩy:
“Tại sao vậy? Mẹ ơi… tại sao nhất định phải sống riêng? Cả nhà mình đang ở với ông bà, như thế không tốt sao?”
“Đại Bảo…” – tôi vừa đưa tay định kéo con lại, nó đã lập tức lùi một bước, cơ thể nhỏ bé căng cứng.
“Là vì con với em không ngoan sao? Là tại tụi con khiến ba mẹ giận nhau à?”
Thằng bé ngẩng đầu nhìn tôi, nước mắt đã dâng đầy vành mắt nhưng vẫn cố kìm nén không để rơi xuống:
“Con sẽ ngoan hơn, sẽ học giỏi hơn, sẽ chăm sóc em, phụ giúp ông bà làm việc nhà… Con hứa với mẹ! Mẹ đừng rời xa ba, được không mẹ?”
Từng lời con nói như từng nhát dao cùn cứa vào tim tôi, chậm rãi, tàn nhẫn.
Ý nghĩ “có nên vì con mà chịu đựng thêm chút nữa không” lại trỗi dậy, vừa mê hoặc vừa khiến tôi cảm thấy tội lỗi.
Tôi gần như đã muốn gật đầu.
Nhưng đúng lúc ấy, hình ảnh khách sạn, Tần Mặc và người phụ nữ đó, những đêm tôi mất ngủ vì dằn vặt, vì tự nghi ngờ chính mình…
Tất cả sự tổn thương, phản bội, nỗi nhục và cảm giác bất lực tích tụ lại, hóa thành một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào ý chí sắp sụp đổ của tôi.
“Không, các con à, không phải lỗi của tụi con.” – tôi lắc đầu thật mạnh, cuối cùng nước mắt cũng không kìm được mà trào ra –
“Các con là những đứa trẻ ngoan nhất, giỏi nhất trên đời, là niềm tự hào của ba mẹ. Nhưng giữa ba và mẹ… có những chuyện xảy ra, là những chuyện mà người lớn không thể giải quyết được. Việc chúng ta sống riêng không có nghĩa là ba mẹ không còn yêu tụi con nữa. Ngược lại, tình yêu đó… sẽ không bao giờ thay đổi, chỉ có thể nhiều thêm thôi.”
“Con không muốn đâu!” – dường như lúc này Tiểu Bảo mới thực sự hiểu “sống riêng” có nghĩa là gì, thằng bé chu môi bật khóc nức nở –
“Con muốn ba mẹ ở bên nhau, con muốn về nhà, con muốn ông bà… hu hu hu…”
Tôi vội ôm chặt lấy Tiểu Bảo, tiếng khóc của con như bóp nghẹt trái tim tôi thành một đống rối bời.
Tôi dỗ con trong nước mắt, tay vỗ nhẹ lên lưng nó mà giọng nghẹn đến mức chẳng biết mình đang nói gì:
“Tiểu Bảo ngoan, đừng khóc… có mẹ đây, mẹ ở ngay đây mà…”
Còn Đại Bảo vẫn đứng yên bất động, nhìn tôi bằng đôi mắt quật cường, nước mắt ngấn đầy nhưng vẫn cố không để rơi ra.
Cái cách con im lặng chịu đựng ấy… còn đau hơn cả một trận gào khóc.
Tôi ôm lấy hai đứa con, cùng chúng lặng lẽ rơi nước mắt.
Tại sao?
Tại sao anh lại phản bội gia đình này?
Tiểu Bảo khóc đến mệt rồi thiếp đi trong vòng tay tôi.
Sau khi đặt con nằm ngay ngắn, tôi quay lại phòng khách thì thấy Đại Bảo đang co người ngồi ở góc sofa, hai tay ôm gối, cả khuôn mặt chôn sâu giữa hai đầu gối, vai khẽ run lên theo từng nhịp thở.
Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, từ từ vòng tay ôm lấy cơ thể cứng đờ của con.
Ban đầu con hơi kháng cự, nhưng rồi cũng dần dịu lại, tựa đầu vào vai tôi.
“Đại Bảo…” – tôi khẽ vỗ lưng con, giọng đã khản đặc –
“mẹ biết chuyện này rất khó. Với con và em, tất cả quá bất ngờ, cũng quá bất công.”
Con im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng con đã ngủ mất.
Rồi trong bóng tối, giọng con vang lên, nghèn nghẹn, tuyệt vọng:
“Mẹ ơi… có phải dù con với em có làm gì đi nữa… thì ba mẹ cũng không quay lại với nhau nữa, đúng không?”
Tôi nhắm mắt lại, để mặc nước mắt lặng lẽ lăn dài.
“Xin lỗi các con… Có những chuyện, một khi đã xảy ra, thì không thể quay lại như trước được nữa. Nhưng mẹ hứa, dù ba mẹ có sống chung hay không, thì ba mẹ mãi mãi vẫn là những người yêu thương các con nhất, điều đó… sẽ không bao giờ thay đổi.”
Cậu bé lại im lặng rất lâu. Rồi bằng một giọng điệu khiến tim tôi tan vỡ, Đại Bảo hỏi: “Vậy… con với em thì sao ạ? Bọn con… cũng phải chia xa sao?”
Tôi khó khăn gật đầu, gần như không dám đối mặt với ánh mắt ngập đầy kinh hoàng và nước mắt mà con vừa ngẩng lên nhìn tôi.
Nước mắt tuôn thành hàng trên má Đại Bảo, nhưng con không bật khóc, chỉ lặng lẽ rơi.
Và rồi bằng một sự điềm tĩnh đầy đau đớn, trái ngược hoàn toàn với lứa tuổi của mình, con nói:
“Mẹ à… để em ở với mẹ đi. Em còn nhỏ, buổi tối phải có người ru ngủ, không thể thiếu mẹ được. Con… con sẽ theo ba.”
Con dừng lại một chút, giọng nhỏ xuống, mang theo sự uất ức và thấu hiểu quá mức tuổi thơ:
“Nếu không, ông bà sẽ buồn lắm. Mà ba… chắc cũng không chăm được em.”
Khoảnh khắc đó, mọi sự mạnh mẽ tôi cố gắng gồng lên đều sụp đổ hoàn toàn.
Tôi ôm chặt lấy con trai mình, như đang ôm một món đồ quý giá sắp rơi vỡ đến nơi, bật khóc thành tiếng:
“Xin lỗi… Đại Bảo… xin lỗi con… Là mẹ không tốt, là mẹ không thể cho con một gia đình trọn vẹn… Mẹ xin lỗi…”
Con trai tôi, ở nơi tôi không nhìn thấy, đã trưởng thành quá nhanh.
Nhưng cái giá cho sự trưởng thành đó lại là nỗi đau không gì có thể bù đắp.
Sự hiểu chuyện quá sớm ấy giống như một mảnh gai găm thẳng vào tim tôi, nhức nhối đến suốt đời cũng không gỡ nổi.
05
Hai ngày sau đó, ba mẹ chồng thay nhau gọi điện cho tôi, nhưng tôi đều không bắt máy.
Dù gì chuyện này cũng là do Tần Mặc gây ra, thì nên để anh ta tự mình giải quyết.
Chủ nhật, tôi cố tình đợi đến sau bữa tối mới đưa Đại Bảo về.
Đứng trước cánh cửa quen thuộc ấy, tôi phải hít sâu mấy lần mới đủ can đảm ấn chuông.
Người mở cửa là ba chồng. Nhìn thấy tôi, ông khẽ mấp máy môi, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, gần như là lấy lòng:
“Tiểu Nhiễm về rồi à, vào đi, mau vào nhà đi con.”
Mẹ chồng đang trong bếp cũng vội vàng chạy ra khi nghe tiếng chuông. Trong tay bà vẫn còn cầm cái khăn lau, thấy tôi thì mắt đỏ hoe ngay lập tức.
Tần Mặc ngồi trên ghế sofa, mặt tối sầm lại, không nói một lời.
Tôi đặt giỏ trái cây và ít thực phẩm chức năng ngay ngắn ở kệ giày: “Ba, mẹ, chút quà nhỏ thôi… Mong hai người giữ gìn sức khỏe.”
Mẹ chồng không kìm được nữa, bước nhanh tới, nắm chặt lấy tay tôi. Bàn tay bà lạnh ngắt, run rẩy không ngừng.
“Tiểu Nhiễm à…” – vừa mở lời, nước mắt bà đã lã chã rơi –
“Con nói cho mẹ biết đi, rốt cuộc là vì chuyện gì vậy con? Mẹ thấy lòng mình như bị dao cứa từng nhát! Bao nhiêu năm vất vả đi cùng nhau, mưa gió còn vượt qua được, chẳng lẽ lại không vượt nổi chuyện này? Nhất định phải… nhất định phải đi đến bước đường này sao?”
Bà nắm chặt đến mức móng tay gần như cắm vào da thịt tôi, ánh mắt tràn đầy đau khổ van nài:
“Mẹ xin con đấy. Bao nhiêu năm nay mẹ với ba con đối xử với con không khác gì con ruột… Vì hai đứa nhỏ, vì cái nhà này vất vả lắm mới có được… Con suy nghĩ lại đi, được không con? Mình đừng tan, được không?”
Giọt nước mắt nóng hổi của bà rơi lên mu bàn tay tôi, như thiêu cháy tận linh hồn.
Ba chồng cũng thở dài nặng nề bên cạnh, lưng còng hẳn xuống, trông già đi mười tuổi chỉ trong vài ngày. Ông khàn giọng:
“Tiểu Nhiễm à… Nếu thằng Mặc nó có lỗi gì với con, con cứ đánh nó, mắng nó, ba mẹ tuyệt đối không bênh. Nhưng cái nhà này… đừng để tan vỡ. Con nhìn hai đứa nhỏ đi, rồi nhìn cái gia đình này xem…”
Tôi nhìn mái tóc đã bạc và rối của họ, nhìn gương mặt hoang mang đầy đau khổ vì cú sốc quá lớn và đột ngột ấy… tim tôi như bị ngâm trong nước muối nóng, quặn thắt đến nghẹt thở.
Mười lăm năm sống chung, ơn nghĩa là thật.
Là những bát canh nóng trong ngày đông lạnh giá, là bàn tay lau trán khi tôi ốm nặng, là sự tin tưởng và yêu thương chưa từng toan tính… Tất cả giờ hóa thành xiềng xích nặng trĩu, từng chút một tra hỏi tôi: Có chắc mình sẽ không hối hận?
Tôi cắn chặt răng, nắm chặt tay mẹ chồng, rồi quay sang ba chồng, từng chữ như nặng ngàn cân:
“Ba, mẹ… cảm ơn hai người… suốt bao năm qua đã luôn thương con như con gái ruột. Ân tình đó, con sẽ mãi khắc ghi. Sau này, bất kể lúc nào hai người cần con, chỉ cần gọi một cuộc… con lập tức quay về.”
Mẹ chồng nghe xong, ánh sáng trong mắt chậm rãi vụt tắt.
Bà buông tay tôi, ôm mặt bật khóc nức nở.
Ba chồng quay đi, lặng lẽ đưa tay lên chùi mắt.
Trong phòng khách chỉ còn lại bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Tiểu Bảo dường như bị bầu không khí ấy làm cho sợ hãi, rụt rè nép sát vào chân tôi, đôi mắt to tròn đảo qua đảo lại đầy lo lắng — nhìn bà nội đang khóc, nhìn ông nội và ba im lặng như tượng, rồi cuối cùng ngẩng lên nhìn tôi, giọng đã nghẹn lại:
“Mẹ ơi… mình đừng đi nữa được không? Con muốn chơi với anh hai, con muốn ở cùng ông bà nội, với ba…”
“Tiểu Bảo ngoan, theo mẹ về nhà nào.” – Tôi cúi người định bế con.
“Không! Con không đi! Con muốn ở với anh, với ông bà, với ba!” – Tiểu Bảo bất ngờ vùng vẫy, giọng gào lên đầy nước mắt, bàn tay nhỏ xíu bấu chặt vào mép ghế sofa.
Đại Bảo mắt đỏ hoe, vội bước đến ôm lấy em trai, giọng nghẹn ngào nhưng cố giữ bình tĩnh:
“Tiểu Bảo nghe lời, theo mẹ về trước nhé. Mẹ mà ở một mình sẽ sợ lắm, sẽ nhớ em. Cuối tuần anh sẽ qua chơi, anh mang theo bộ Lego mới nhất cho em, được không?”
“Không! Không được! Con muốn đi bây giờ! Con muốn ở cạnh mọi người! Hu hu hu… mẹ xấu! Ba ơi——!”
Tiểu Bảo vùng vằng, chân tay đá loạn xạ, tiếng khóc như xé toạc cả căn phòng.
Tiếng khóc của trẻ nhỏ, tiếng nức nở của người già, và sự nghẹn ngào không nói thành lời bao trùm căn nhà, như thể đã rút hết cả không khí ra khỏi không gian này.
Mẹ chồng ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ, giọng run rẩy như vỡ vụn:
“Tiểu Nhiễm… con thật sự nhẫn tâm đến thế sao… để hai anh em nó phải chia lìa nhau như thế này?”
Ba chồng nước mắt đầm đìa, đấm ngực thở dài: “Tội lỗi… thật là tội lỗi mà…”
“Đủ rồi.” – Tần Mặc đột ngột đứng bật dậy, trán nổi gân xanh.
Anh ta nhấc chiếc balô đựng đồ của Tiểu Bảo lên, giọng khản đặc: “Anh đưa hai mẹ con xuống.”
Tôi nhìn Đại Bảo, dặn khẽ: “Ở nhà ngoan nhé.”
Đại Bảo gật đầu thật mạnh, nước mắt cuối cùng cũng trào ra, nhưng con nhanh chóng đưa mu bàn tay lên lau đi, cố gắng mím môi nói với tôi:
“Mẹ… thứ Sáu nhớ đến đón con nha.”
Rồi nó quay sang Tiểu Bảo vẫn đang khóc nấc không ngừng:
“Tiểu Bảo… đừng khóc nữa, nghe lời mẹ đi.”
Tôi chỉ gật đầu, ánh mắt cuối cùng lướt qua ông bà — hai người già như vừa bị rút cạn sinh khí trong khoảnh khắc. Tôi ôm chặt lấy Tiểu Bảo đang gào khóc trong vòng tay, quay người, kiên quyết đẩy cánh cửa nặng nề kia mở ra.