#HD 241 Chương 1
Năm thứ ba sau khi kết hôn, chỉ vì một câu nói của em gái anh ta, anh ta đã tát tôi một cái ngay trước mặt cả gia đình.
Cái tát ấy giáng xuống, mọi thứ trong tôi cũng trở nên rõ ràng.
Ngày hôm sau, tôi xách hành lý đi công tác, và không bao giờ quay về nữa.
Bảy năm.
Trong bảy năm ấy, anh ta gọi cho tôi vô số cuộc điện thoại, nhưng tôi chưa từng bắt máy một lần.
Bảy năm sau, tôi nhận được một tin nhắn: “Anh ấy bệnh nặng rồi, chỉ muốn gặp em một lần.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, im lặng ba giây, rồi trả lời một câu…
—
Năm thứ ba sau khi kết hôn, chỉ vì một câu nói của em gái anh ta – Chu Đình Đình – Chu Minh Hiên đã tát tôi một cái ngay trước mặt cả gia đình.
Khoảnh khắc ấy, phòng khách yên lặng đến đáng sợ.
Chỉ còn tiếng kim giây trên chiếc đồng hồ treo tường, tích tắc vang lên.
Trên bàn ăn vẫn bày bốn món một canh mà tôi đã tất bật chuẩn bị suốt cả buổi chiều.
Mẹ chồng – Triệu Ngọc Lan – tựa người trên sofa, thong thả cắt móng tay, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.
Em chồng – Chu Đình Đình – khoanh tay trước ngực, trên mặt là nụ cười đắc ý, khiêu khích.
Còn chồng tôi, Chu Minh Hiên – người đàn ông tôi đã yêu trọn vẹn năm năm, và kết hôn ba năm – đang từ trên cao nhìn xuống tôi.
Trong ánh mắt anh ta không có một chút áy náy.
Chỉ có lạnh lùng… và khó chịu.
Nguyên nhân thì rất đơn giản.
Chu Đình Đình thích một chiếc dây chuyền trong sính lễ tôi mang về, mở miệng đòi lấy.
Đó là di vật mẹ tôi để lại.
Tôi từ chối.
Tôi nói: “Đình Đình, thứ khác chị đều có thể cho, nhưng cái này thì không.”
Chu Đình Đình lập tức đổi sắc mặt, bắt đầu làm loạn.
“Chị dâu cũng keo kiệt quá rồi đấy! Chỉ là một cái dây chuyền thôi mà! Chúng ta là người một nhà cơ mà!”
“Anh trai em kiếm tiền giỏi như vậy, chị còn ôm khư khư chút của hồi môn của mình, có ý nghĩa gì chứ?”
Tôi không thèm để ý đến cô ta.
Cô ta quay sang Chu Minh Hiên, bắt đầu mách lẻo, giọng còn mang theo chút nghẹn ngào giả vờ.
“Anh, anh xem chị ấy kìa! Em là em gái ruột của anh đấy! Chị ấy đối xử với em như vậy! Rõ ràng là không coi chúng ta là người một nhà!”
Tôi cứ nghĩ Chu Minh Hiên sẽ nói phải trái.
Dù sao, anh ta cũng biết chiếc dây chuyền đó có ý nghĩa thế nào với tôi.
Nhưng anh ta chỉ cau mày, nói với tôi: “Hứa Tĩnh, Đình Đình còn nhỏ, em nhường nó một chút đi.”
Tôi nhìn anh ta, chỉ thấy buồn cười.
“Cô ta hai mươi ba tuổi rồi, không còn nhỏ nữa.”
“Với lại, đây không phải chuyện nhường hay không nhường, mà là đồ mẹ tôi để lại.”
Sắc mặt Chu Minh Hiên trầm xuống.
“Hứa Tĩnh, em nhất định phải vì một cái dây chuyền mà làm cả nhà không vui sao?”
Thấy vậy, Chu Đình Đình càng được đà lấn tới.
Cô ta lao đến trước mặt tôi, chỉ thẳng vào mũi tôi.
“Chị không cho em, là sợ tiền anh em không đủ mua cái mới cho chị à? Loại phụ nữ chỉ biết tiêu tiền của anh em như chị, lấy tư cách gì mà nổi giận với anh ấy!”
Câu nói ấy, như một cây kim, đâm thẳng vào tim tôi.
Ba năm kết hôn, tôi đã từ bỏ công việc, trở thành một bà nội trợ toàn thời gian.
Tôi chăm lo ăn uống, sinh hoạt cho cả gia đình họ, quán xuyến mọi thứ trong nhà đâu vào đấy.
Nhưng trong mắt họ, tôi chỉ là một kẻ ăn bám sống dựa vào Chu Minh Hiên.
Tôi nhìn khuôn mặt được nuông chiều đến hư hỏng của Chu Đình Đình, lạnh lùng nói:
“Tôi tiêu tiền của chồng tôi, là chuyện đương nhiên. Còn cô, một cô em chồng chưa chồng, lấy tư cách gì mà đứng đây chỉ tay năm ngón?”
“Cô…!”
Chu Đình Đình tức đến nhảy dựng lên.
Rồi, Chu Minh Hiên động tay.
Anh ta bước lên một bước.
“Bốp!”
Một tiếng tát vang lên chát chúa.
Mặt tôi bị đánh lệch sang một bên, bỏng rát.
Trong tai ong ong.
Cả thế giới như bị nhấn nút tắt âm thanh.
Tôi nhìn thấy nụ cười đắc thắng không hề che giấu trên mặt Chu Đình Đình.
Tôi nhìn thấy mẹ chồng Triệu Ngọc Lan cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, khóe môi nhếch lên đầy châm chọc.
Sau đó, tôi nhìn thấy Chu Minh Hiên.
Anh ta lắc lắc bàn tay vừa tát, giọng lạnh lẽo, như đang quát mắng một cấp dưới không nghe lời.
“Hứa Tĩnh, xin lỗi Đình Đình đi.”
Xin lỗi?
Tôi chậm rãi quay đầu lại, nhìn anh ta.
Khoảnh khắc đó, có thứ gì đó trong lòng tôi… vỡ vụn hoàn toàn.
Trước khi kết hôn, anh ta từng nói: “Tĩnh Tĩnh, sau này anh sẽ bảo vệ em.”
Lúc đăng ký kết hôn, anh ta nói: “Tĩnh Tĩnh, anh sẽ đối tốt với em cả đời.”
Vậy mà bây giờ, chỉ vì một câu nói vô lý của em gái mình, anh ta đã tát tôi.
Tôi bật cười.
Không gào khóc, cũng không rơi nước mắt.
Chỉ cảm thấy ba năm qua… giống như một trò cười khổng lồ.
Tôi nhìn Chu Minh Hiên, từng chữ một hỏi:
“Anh bảo tôi… xin lỗi cô ta?”
Chu Minh Hiên dường như bị ánh mắt bình tĩnh của tôi làm cho không thoải mái, anh ta tránh ánh nhìn của tôi.
“Đình Đình là em gái duy nhất của anh.”
Ý anh ta rất rõ.
Vậy nên cô ta không sai.
Người sai là tôi.
Được.
Rất tốt.
Tôi gật đầu.
“Tôi hiểu rồi.”
Nói xong bốn chữ đó, tôi không nhìn họ thêm một lần nào nữa.
Tôi quay người, trở về phòng, đóng cửa lại.
Bên ngoài vang lên giọng của mẹ chồng:
“Đúng là càng ngày càng không ra thể thống gì, nói nó vài câu còn dám giận dỗi!”
Chu Đình Đình vẫn đang nũng nịu:
“Anh xem thái độ của chị ta kìa!”
Chu Minh Hiên nói với vẻ mất kiên nhẫn:
“Được rồi, đừng làm ầm lên nữa, để cô ta yên một lát.”
Không ai gõ cửa.
Không ai cảm thấy cái tát đó có gì sai.
Tôi đứng trong phòng rất lâu.
Sau đó, tôi mở tủ quần áo, lấy ra chiếc vali đã lâu không dùng.
Tôi bắt đầu thu dọn đồ.
Động tác rất nhẹ, rất chậm.
Tôi chỉ mang theo những thứ thuộc về mình.
Những bộ quần áo, túi xách, trang sức anh ta mua… tôi không đụng đến một món nào.
Hai giờ sáng, tôi nghe thấy tiếng tivi ngoài phòng khách tắt.
Họ đều đã ngủ.
Tôi kéo vali, mở cửa phòng…
Phòng khách tối đen như mực.
Tôi không bật đèn, dựa vào trí nhớ, lần mò đi tới cửa.
Thay giày, mở cửa, rồi khẽ khàng đóng lại.
Toàn bộ quá trình, không phát ra một tiếng động thừa nào.
Giống hệt vai trò của tôi trong ngôi nhà này suốt ba năm qua—
Lặng lẽ… và không đáng để ý.
Bước ra khỏi tòa nhà, cơn gió lạnh thổi tới, tôi mới cảm nhận được sự mát lạnh trên gò má đang bỏng rát.
Tôi quay đầu lại nhìn tòa nhà ấy.
Tầng 13, ô cửa sổ mà tôi từng nghĩ là “nhà” của mình… giờ tối om.
Tôi lấy điện thoại ra, đặt vé chuyến bay sớm nhất đi về phương Nam.
Tạm biệt, Chu Minh Hiên.
Tạm biệt, cuộc hôn nhân ba năm đầy nực cười của tôi.
Từ nay về sau, chúng ta không còn nợ nần gì nhau nữa.
Phương Nam.
Một thành phố ven biển hoàn toàn xa lạ.
Tôi kéo vali bước ra khỏi sân bay, luồng không khí ẩm nóng ập thẳng vào mặt.
Tôi tìm một khách sạn để ở tạm.
Việc đầu tiên tôi làm là đến điểm giao dịch, đổi sim điện thoại.
Chu Minh Hiên và cả gia đình anh ta, cùng với hơn hai mươi năm cuộc đời trước đây của tôi… tất cả đều bị tôi bỏ lại trong chiếc SIM nhỏ bé ấy.
Ngày hôm sau, tôi bắt đầu tìm nhà, tìm việc.
Tôi tốt nghiệp một trường đại học tài chính hàng đầu trong nước, chuyên ngành phân tích tài chính.
Trước khi nghỉ việc, tôi đã là quản lý dự án trẻ nhất tại một công ty chứng khoán danh tiếng.
Những kiến thức chuyên môn đó, tôi chưa từng bỏ bê một ngày nào.
Một tuần sau, tôi thuê được một căn hộ nhỏ nhìn ra biển, đồng thời nhận được offer từ một quỹ đầu tư tư nhân mới thành lập.
Trong buổi phỏng vấn, sếp nhìn hồ sơ của tôi rồi hỏi:
“Cô Hứa, hồ sơ của cô rất xuất sắc, nhưng có khoảng trống ba năm, cô có thể giải thích không?”
Tôi nhìn ông ấy, bình tĩnh trả lời:
“Tôi đã kết hôn, giờ thì muốn ly hôn.”
Ông ấy hơi sững lại, rồi bật cười:
“Chào mừng gia nhập.”
Cuộc sống mới… cứ thế bắt đầu một cách bất ngờ.
Không còn những lo toan cơm áo gạo tiền.
Không còn phải nghĩ cách làm hài lòng mẹ chồng.
Không còn cảm giác ngột ngạt khi phải nhìn sắc mặt người khác.
Thế giới của tôi bỗng trở nên rộng lớn vô cùng.
Công việc rất bận, cực kỳ bận.
Từ con số không xây dựng đội nhóm, nghiên cứu thị trường, chọn lọc dự án.
Tôi gần như coi công ty là nhà, mỗi ngày chỉ ngủ bốn, năm tiếng.
Nhưng tôi không hề thấy mệt.
Ngược lại, tôi cảm nhận được một sự tự do và thỏa mãn chưa từng có.
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng rằng—Hứa Tĩnh của ngày trước, người từng tự tin, quyết đoán, tỏa sáng trong lĩnh vực chuyên môn… đang dần dần quay trở lại.
Tôi không còn là “bà Chu” nữa.
Tôi chỉ là Hứa Tĩnh.
Thời gian trôi rất nhanh.
Một năm.
Ba năm.
Năm năm.
Bảy năm.
Bảy năm, thoáng chốc trôi qua.
Trong bảy năm đó, từ một quản lý dự án, tôi đã trở thành đối tác điều hành của công ty.
Tôi có đội ngũ riêng, có căn nhà rộng rãi hơn, có chiếc xe thể thao mà năm hai mươi lăm tuổi tôi từng mơ ước.
Tôi cắt mái tóc ngắn gọn gàng, tủ quần áo treo đầy những bộ suit cao cấp.
Trên gương mặt tôi, không còn chút dấu vết nào của người phụ nữ nội trợ quanh quẩn trong bếp bảy năm trước.
Suốt bảy năm, tôi chưa từng quay lại cái gọi là “nhà” đó.
Cũng không liên lạc với bất kỳ ai.
Tôi như một bóng ma biến mất khỏi thế gian.
Đôi khi, vào những đêm khuya tĩnh lặng, tôi đứng trước cửa kính sát đất, nhìn dòng xe cộ tấp nập bên dưới.
Tôi nhớ đến cái tát năm ấy.
Nhớ ánh mắt lạnh lẽo của Chu Minh Hiên.
Nhớ nụ cười đắc ý của Chu Đình Đình.
Nhớ sự thờ ơ như không liên quan của mẹ chồng Triệu Ngọc Lan.
Nhưng trong lòng… đã không còn đau nữa.
Chỉ còn lại một cảm giác nhàn nhạt—như đang nhìn câu chuyện của một người xa lạ.
Trong cuộc đời tôi, họ giống như một khoản đầu tư sai lầm.
May mà tôi đã kịp thời cắt lỗ, thanh lý toàn bộ và rút lui.
Chiều hôm đó, tôi vừa kết thúc một cuộc họp video xuyên quốc gia.
Trợ lý gõ cửa bước vào, đưa cho tôi một ly cà phê.
“Giám đốc Hứa, cà phê của chị.”
“Cảm ơn.”
Tôi cầm ly cà phê lên, chuẩn bị xem bản báo cáo dự án tiếp theo.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại phụ mà tôi chuyên dùng để nhận tin nhắn rác, bỗng “ting” một tiếng.
Chiếc điện thoại này dùng một sim không đăng ký tên.
Đã rất nhiều năm tôi không động đến nó.
Cũng không biết là ai, vẫn có thể tìm được số này.
Tôi hơi tò mò, cầm lên xem.
Là một tin nhắn từ số lạ.
Nội dung rất ngắn.
“Anh ấy nguy kịch rồi, chỉ muốn gặp em một lần.”
Bên dưới còn kèm theo một tấm ảnh.
Là giấy thông báo bệnh tình nguy kịch của bệnh viện.
Ở mục tên bệnh nhân, viết ba chữ: Chu Minh Hiên.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Tấm giấy báo nguy kịch được chụp rất rõ.
Từng con chữ, từng con dấu… đều hiện lên rành rọt.
Chu Minh Hiên.
Cái tên mà đã bảy năm rồi tôi không hề nhắc đến, cứ thế đột ngột xông vào tầm mắt tôi.
Nguy kịch?
Phản ứng đầu tiên của tôi không phải là đau lòng, cũng không phải buồn bã, thậm chí cũng chẳng phải kinh ngạc.
Mà là… một cảm giác hoang đường.
Bảy năm trước, anh ta còn có thể đầy sức lực mà tát tôi một cái vì em gái mình.
Bảy năm sau, lại nguy kịch rồi sao?
Trợ lý thấy sắc mặt tôi không ổn, lo lắng hỏi:
“Giám đốc Hứa, chị không sao chứ?”
Tôi lắc đầu, úp chiếc điện thoại phụ xuống bàn.
“Không sao, chỉ là một email không quan trọng thôi.”
Tôi cầm cà phê lên, nhấp một ngụm.
Đắng.
Tôi cố ép bản thân tập trung trở lại vào bản báo cáo trước mắt.
Nhưng những con số dày đặc ấy, lúc này lại như một đàn kiến đang nhảy loạn—tôi không thể đọc vào được chữ nào.
Trong đầu tôi, không kiểm soát được mà hiện lên đêm hôm đó của bảy năm trước.
Lực của cái tát.
Cảm giác bỏng rát trên mặt.
Và câu nói lạnh lẽo của Chu Minh Hiên:
“Xin lỗi em ấy đi.”
Bảy năm rồi.
Tôi cứ tưởng mình đã hoàn toàn buông bỏ.
Nhưng hóa ra, có những vết sẹo chỉ bị chôn sâu xuống… chứ chưa từng thật sự lành lại.
Nó chỉ đang chờ một cơ hội… để bị xé toạc ra lần nữa.
Bên ngoài, trợ lý lại gõ cửa.
“Giám đốc Hứa, năm phút nữa là cuộc họp với Khải Minh Capital.”
“Tôi biết rồi.”
Tôi hít sâu một hơi, đứng dậy, bước đến trước cửa kính sát đất…
Ngoài cửa sổ, biển và trời hòa làm một, nắng rực rỡ.
Đây là “giang sơn” mà tôi đã mất bảy năm gây dựng cho chính mình.
Ở đây có sự nghiệp của tôi, cuộc sống của tôi, và cả tương lai của tôi.
Còn Chu Minh Hiên, cùng cái gia đình đó… là quá khứ mà tôi đã sớm dứt bỏ.
Một khoản nợ xấu đã được thanh toán xong.
Bây giờ, “người phụ trách khoản nợ xấu” ấy lại muốn dùng cái cớ “nguy kịch” để kéo tôi trở lại vũng bùn đó.
Họ muốn làm gì?
Muốn tôi quay về nhìn anh ta lần cuối, rồi diễn một màn “vợ chồng tình sâu nghĩa nặng”, tha thứ trước lúc lâm chung?
Hay là muốn dùng đạo đức để trói buộc tôi, bắt tôi quay về chăm sóc một người bệnh?
Tôi nhắm mắt lại.
Ba giây sau, tôi mở mắt ra lần nữa.
Trong ánh mắt, mọi do dự và dao động đều biến mất.
Chỉ còn lại sự tỉnh táo lạnh lẽo.
Tôi quay lại bàn làm việc, cầm chiếc điện thoại phụ lên.
Trên màn hình, tin nhắn ấy vẫn nằm im lặng ở đó:
“Anh ấy nguy kịch rồi, chỉ muốn gặp chị một lần.”
Tôi nhìn chằm chằm vào câu đó, im lặng ba giây.
Sau đó, ngón tay tôi chậm rãi gõ xuống một dòng chữ.
Gửi đi.
Động tác dứt khoát, liền mạch.
Làm xong tất cả, tôi ném chiếc điện thoại vào ngăn kéo sâu nhất, khóa lại.
Giống như vứt bỏ một món rác không đáng bận tâm.
Tôi nói vọng ra ngoài:
“Cuộc họp tiến hành như bình thường.”
“Vâng, giám đốc Hứa.”
Tôi chỉnh lại cổ áo vest, đẩy cửa bước vào phòng họp.
Trên mặt là nụ cười chuyên nghiệp không chút sơ hở.
Còn lúc này, ở một thành phố cách đó hàng ngàn dặm—
Bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện.
Chu Đình Đình và Triệu Ngọc Lan đang lo lắng chờ đợi.
Điện thoại của Chu Đình Đình đổ chuông.
Cô ta tưởng là Hứa Tĩnh gọi tới, vội vàng bắt máy.
“Alo? Chị dâu… Hứa Tĩnh?”
Đầu dây bên kia là một giọng nữ lạnh lẽo:
“Xin chào, cô Chu Đình Đình, tôi là luật sư Vương, đại diện cho cô Hứa Tĩnh.”
Chu Đình Đình sững người.
“Luật sư? Cô tìm tôi làm gì?”
“Thân chủ của tôi, cô Hứa Tĩnh, đã nhận được tin nhắn từ phía cô. Để phản hồi, cô ấy ủy quyền cho tôi, chính thức khởi kiện ly hôn với anh trai cô – Chu Minh Hiên. Các giấy tờ liên quan sẽ sớm được gửi đến nhà cô.”
Luật sư Vương dừng lại một chút, rồi nói thêm bằng giọng không chút cảm xúc:
“Ngoài ra, thân chủ của tôi nhờ tôi chuyển lại một câu cho anh Chu Minh Hiên.”
“Nhân lúc anh ta còn tỉnh táo… hãy ký vào đơn ly hôn đi.”
Chiếc điện thoại trong tay Chu Đình Đình rơi xuống.
“Bốp” một tiếng, đập xuống sàn.
Cô ta đứng sững, nhìn cánh cửa phòng hồi sức cấp cứu, như vừa nghe thấy chuyện hoang đường nhất trên đời.
Triệu Ngọc Lan vội vàng hỏi:
“Có chuyện gì vậy? Con đàn bà đó nói gì?”
Môi Chu Đình Đình run lên, rất lâu sau mới nói được trọn một câu:
“Cô ta… cô ta muốn ly hôn với anh con…”
“Cô ta nói… bảo anh con nhân lúc còn tỉnh… ký vào đơn ly hôn…”
Sắc mặt Triệu Ngọc Lan lập tức tái xanh.
Bà ta bật dậy, giọng the thé:
“Cô ta lấy đâu ra lá gan như vậy!”
Chiếc điện thoại của Chu Đình Đình rơi xuống đất, màn hình lập tức vỡ tan.
Cô ta đứng đờ người tại chỗ, như bị điểm huyệt.
Thấy con gái như vậy, trong lòng Triệu Ngọc Lan càng thêm bất an.
“Đình Đình! Con nói đi chứ! Con đàn bà đê tiện đó rốt cuộc đã nói gì!”
Giọng bà ta sắc nhọn, đầy sốt ruột.
Chu Đình Đình chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng.
Giọng cô ta run rẩy, gần như không nghe rõ:
“Cô ta nói… cô ta muốn ly hôn với anh con.”
Cơ thể Triệu Ngọc Lan chấn động mạnh.
Bà ta tưởng mình nghe nhầm.
“Con nói cái gì? Ly hôn? Cái đồ vô ơn đó sao dám!”
“Cô ta còn nói… bảo anh con nhân lúc còn tỉnh… ký vào đơn ly hôn.”
Chu Đình Đình cuối cùng cũng nói hết câu, nước mắt lập tức tràn ra.
Không phải tủi thân.
Không phải đau lòng.
Mà là… phẫn nộ.
Một sự phẫn nộ không thể tin nổi.
Sắc mặt Triệu Ngọc Lan xanh mét, các đường nét trên gương mặt gần như méo mó.
“Phản rồi! Nó phản thật rồi!”
“Một con chó mất chủ được nhà họ Chu chúng ta cưu mang, giờ lại dám đòi ly hôn!”
“Còn nói ‘lúc còn tỉnh’? Nó đang nguyền rủa anh con sao!”
Bà ta tức đến run cả người, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Cánh cửa phòng chăm sóc đặc biệt vẫn đóng chặt.
Bên trong, các chỉ số sinh tồn của Chu Minh Hiên vẫn yếu ớt nhấp nháy trên máy móc.
Chu Đình Đình nhặt chiếc điện thoại đã vỡ lên, nước mắt hòa cùng cơn giận dữ.
“Mẹ, chúng ta không thể bỏ qua chuyện này được!”
“Sao cô ta có thể bỏ đá xuống giếng vào lúc này!”
“Rõ ràng là muốn nhân lúc anh con bệnh nặng để tống tiền nhà họ Chu!”
Triệu Ngọc Lan nghiến răng ken két.
“Đúng vậy! Con tiện nhân đó chính là loại người như thế!”
“Bảy năm trước mẹ đã nhìn ra nó chẳng phải thứ tốt lành gì, còn giả vờ thanh cao!”
“Nhà họ Chu chúng ta nuôi nó ba năm, giờ nó lại lấy oán báo ân!”
“Mẹ sẽ không để nó đạt được mục đích đâu!”
Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình nhìn nhau, trong mắt đều cháy lên cơn giận dữ ngút trời.
Hai người lập tức bắt đầu hành động.
Trước tiên, họ gọi điện cho luật sư riêng của Chu Minh Hiên.
“Luật sư Vương, con đàn bà Hứa Tĩnh đó đòi ly hôn với Minh Hiên!”
Triệu Ngọc Lan gần như gào lên.
Đầu dây bên kia, luật sư Vương vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh:
“Bà Triệu, cô Hứa Tĩnh đã thông qua luật sư đại diện của mình, chính thức đệ đơn ly hôn với ông Chu Minh Hiên.”
“Các giấy tờ liên quan bên chúng tôi đã nhận được và đang tiến hành xử lý.”
Triệu Ngọc Lan tức đến hoa mắt chóng mặt.
“Xử lý cái gì mà xử lý! Tôi không đồng ý! Minh Hiên cũng tuyệt đối sẽ không đồng ý!”
“Minh Hiên bây giờ sắp chết rồi, cô ta làm vậy chẳng phải là mưu tài hại mạng sao!”
Giọng luật sư Vương vẫn bình thản, không chút dao động…
“Bà Triệu, ông Chu Minh Hiên có đầy đủ năng lực hành vi dân sự. Việc ông ấy có đồng ý ly hôn hay không, cần chính ông ấy ký vào văn bản.”
“Chúng tôi sẽ tiến hành theo đúng trình tự pháp luật.”
Nói xong, luật sư Vương trực tiếp cúp máy.
Triệu Ngọc Lan tức đến mức ném điện thoại vào tường.
“Khốn kiếp! Tất cả đều cùng một giuộc!”
“Nhà họ Chu nuôi phải lũ vô ơn!”
Chu Đình Đình đứng bên cạnh, bắt đầu hiến kế:
“Mẹ, chúng ta không thể ngồi chờ chết được!”
“Con Hứa Tĩnh đó bây giờ chắc đang đắc ý lắm!”
“Nó tưởng mình bay lên cành cao biến thành phượng hoàng rồi, nên muốn một cước đá văng chúng ta!”
“Chúng ta đi tìm nó!”
Ánh mắt Triệu Ngọc Lan trở nên u ám.
“Tìm nó? Nó trốn suốt bảy năm rồi, ai mà biết nó ở đâu!”
“Nhưng mà… hừ, nó giỏi lắm phải không?”
“Chúng ta tìm đến truyền thông! Phanh phui chuyện này ra!”
“Mẹ không tin một người phụ nữ bỏ chồng như nó, còn có thể đứng vững trong xã hội!”
Hai mẹ con lập tức chia nhau hành động.
Chu Đình Đình phụ trách liên hệ với những phóng viên quen biết, thêm mắm dặm muối kể lại một câu chuyện về “người vợ bạc tình, lúc chồng nguy kịch lại nhẫn tâm bỏ rơi, chỉ để tranh giành tài sản.”
Triệu Ngọc Lan thì liên lạc với họ hàng xa gần, phát động một cuộc tấn công dư luận.
Trong miệng bà ta, Hứa Tĩnh trở thành hiện thân của “vô ơn”, “lẳng lơ”, “độc ác”.
Bà ta thậm chí còn bịa ra tin đồn rằng Hứa Tĩnh đã ngoại tình từ khi còn trong hôn nhân.
Trong một thời gian ngắn, tại thành phố nơi Chu Minh Hiên sinh sống, trong giới thượng lưu bắt đầu lan truyền đủ loại tin đồn.
Hết phiên bản này đến phiên bản khác, được thêu dệt sống động như thật.
Họ nghĩ rằng làm vậy sẽ ép được Hứa Tĩnh lộ diện.
Ép cô quay về nhà họ Chu, tiếp tục đóng vai “bà Chu” nhẫn nhịn, cam chịu như trước.
Nhưng vài ngày trôi qua.
Tất cả như đá chìm đáy biển.
Hứa Tĩnh giống như đã bốc hơi khỏi thế gian, không có bất kỳ phản hồi nào.
Những bài báo trên truyền thông, vì thiếu phản hồi từ đương sự và bằng chứng xác thực, cũng dần lắng xuống.
Trong khi đó, bệnh tình của Chu Minh Hiên không hề có dấu hiệu chuyển biến tốt.
Anh ta vẫn hôn mê bất tỉnh.
Bác sĩ thậm chí đã ra thông báo nguy kịch.
Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình rối như tơ vò.
Công việc kinh doanh của nhà họ Chu, vì bệnh tình của Chu Minh Hiên, cũng bắt đầu xuất hiện vấn đề.
Nhiều đối tác bắt đầu do dự, thậm chí có vài bên đã đề nghị chấm dứt hợp đồng.
Tình hình tài chính của nhà họ Chu… bắt đầu báo động đỏ.
“Mẹ, phải làm sao đây!”
Chu Đình Đình cuống cuồng đi qua đi lại.
“Nếu anh con thật sự xảy ra chuyện, nhà họ Chu coi như xong rồi!”
Sắc mặt Triệu Ngọc Lan xám như tro tàn.
“Con tiện nhân Hứa Tĩnh! Nhất định là do nó!”
“Nó biết sức khỏe của Minh Hiên vốn không tốt, nên muốn kéo sập cả nhà họ Chu!”
“Đúng là đồ đàn bà độc ác!”
Cách suy nghĩ của họ… đã hoàn toàn không thể hiểu nổi hành động của Hứa Tĩnh.
Trong mắt họ, mọi việc Hứa Tĩnh làm đều là để trả thù nhà họ Chu, đều là vì tài sản của nhà họ.
Họ mãi mãi không thể hiểu rằng—Hứa Tĩnh chỉ muốn cắt đứt hoàn toàn.
Ngay khi họ đang bó tay không biết làm gì—
Luật sư riêng của Chu Minh Hiên, luật sư Vương, lại gọi điện tới…
“Bà Triệu, tài khoản ngân hàng của ông Chu Minh Hiên đã bị phong tỏa.”
Triệu Ngọc Lan suýt nữa không cầm vững điện thoại.
“Phong tỏa? Tại sao lại phong tỏa!”
Giọng luật sư Vương vẫn bình thản:
“Luật sư đại diện của cô Hứa Tĩnh đã nộp đơn xin bảo toàn tài sản lên tòa án.”
“Xét thấy ông Chu Minh Hiên hiện đang trong tình trạng hôn mê, để tránh việc tẩu tán tài sản, tòa án đã theo luật tiến hành phong tỏa toàn bộ tài sản đứng tên ông ấy.”
“Bao gồm cả một phần cổ phần của công ty nhà họ Chu.”
“Cái gì?!”
Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình đồng thời hét lên.
Đây đúng là sét đánh ngang tai!
“Cô ta sao dám!”
“Cô ta lấy tư cách gì mà phong tỏa tài sản nhà họ Chu!”
Luật sư Vương kiên nhẫn giải thích:
“Bà Triệu, quan hệ hôn nhân giữa cô Hứa Tĩnh và ông Chu Minh Hiên vẫn còn hiệu lực pháp lý.”
“Với tư cách là vợ hợp pháp, cô ấy có quyền yêu cầu bảo toàn tài sản.”
“Hơn nữa, luật sư của cô Hứa Tĩnh đã nộp một bộ tài liệu rất chi tiết, chứng minh trong vài năm qua, ông Chu Minh Hiên có hành vi chuyển tài sản sang tên cô Chu Đình Đình và bà.”
“Những chứng cứ này rất có lợi cho phía cô Hứa Tĩnh.”
Sắc mặt Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình lập tức trắng bệch.
Họ không ngờ… Hứa Tĩnh lại để lại một “nước cờ” như vậy.
Sau khi Hứa Tĩnh rời đi, Chu Minh Hiên quả thật đã chuyển một phần tài sản sang tên họ.
Khi đó, anh ta nói là để đề phòng sau này Hứa Tĩnh đòi phân chia tài sản.
Không ngờ… giờ lại trở thành vũ khí phản công của cô.
“Mẹ, chúng ta không thể ngồi chờ chết được!”
Giọng Chu Đình Đình đã mang theo tiếng khóc.
Dòng tiền của nhà họ Chu gần như bị đóng băng hoàn toàn.
Hoạt động của công ty đứng trước khủng hoảng lớn.
Tiền hàng của nhà cung cấp, lương của nhân viên… tất cả đều trở thành vấn đề.
Cơ thể Triệu Ngọc Lan lảo đảo.
Lúc này bà ta mới thực sự cảm thấy sợ hãi.
Nỗi sợ này… còn trực tiếp và chí mạng hơn cả việc Chu Minh Hiên nguy kịch.
“Hứa Tĩnh… rốt cuộc nó muốn làm gì!”
Bà ta gần như gào lên.
Còn ở thành phố phương Nam cách đó hàng ngàn dặm—
Hứa Tĩnh đang ngồi trong văn phòng rộng rãi, sáng sủa.
Điện thoại của cô vừa nhận được tin nhắn từ luật sư Vương:
“Giám đốc Hứa, đơn xin bảo toàn tài sản đã được phê duyệt. Toàn bộ tài sản đứng tên Chu Minh Hiên đã tạm thời bị phong tỏa.”
Hứa Tĩnh liếc nhìn qua.
Khóe môi khẽ cong lên một đường gần như không thể nhận ra.
Không có bất kỳ cảm xúc dư thừa nào.
Giống như đang xem một bản báo cáo kinh doanh bình thường.
Chỉ là trong lòng cô—“khoản nợ xấu” đã trói buộc cô suốt bảy năm… cuối cùng cũng được thanh toán bước đầu.
Thứ cô muốn, từ đầu đến cuối, chưa bao giờ là tiền của họ.
Mà là sự tự do hoàn toàn.
Và…
Để họ hiểu rằng Hứa Tĩnh cô, không phải là người mà họ có thể tùy tiện chà đạp.
Cô cầm ly cà phê trên bàn, nhấp nhẹ một ngụm.
“Nhà họ Chu… trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi.”
Ánh mắt cô lạnh lẽo… và sắc bén.
Trên người cô toát lên sự tự tin như thể nắm giữ mọi thứ trong tay.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, gió biển khẽ lay động những tán lá cọ.
Ánh nắng xuyên qua lớp kính, rải xuống người cô.
Bảy năm trưởng thành… đã khiến đôi cánh của cô trở nên đầy đặn.
Cô không còn là người phụ nữ nội trợ nhút nhát, khép nép năm nào.
Cô là Hứa Tĩnh—một người mạnh mẽ, tự mình nắm giữ vận mệnh.
Cô mở máy tính.
Trên màn hình là báo cáo tài chính của một công ty niêm yết mà cô sắp thâu tóm.
Những đau khổ và tổn thương năm xưa… từ lâu đã trở thành động lực để cô tiến về phía trước.
Thế giới của cô, chỉ có tiến lên—không có lùi lại.
Sự giãy giụa của Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình, trong mắt cô, chỉ là thú bị dồn vào đường cùng.
Một màn kịch ồn ào… nhưng đã định sẵn thất bại.
Họ vĩnh viễn sẽ không biết—
Bước đi tiếp theo của Hứa Tĩnh… còn tàn nhẫn hơn nhiều so với tưởng tượng của họ.
Hơn nữa, phía sau cô, còn có một thế lực mạnh mẽ hơn… âm thầm hậu thuẫn.
Đó là những đồng minh mà cô tự tay giành được bằng năng lực và trí tuệ của mình.
Còn nhà họ Chu… đang từng bước trượt xuống vực sâu.
Thứ cô muốn—
Là chính tay Chu Minh Hiên ký vào đơn ly hôn.
Để từ nay về sau, cô hoàn toàn không còn bất kỳ ràng buộc nào với nhà họ Chu.
Đồng thời—
Khiến những kẻ từng tổn thương cô… phải trả giá xứng đáng.
Đây không chỉ là ly hôn.
Mà là một cuộc phản công đã được chuẩn bị từ lâu.
Một cuộc… trả thù triệt để.
Hứa Tĩnh cô—
Không còn là quả hồng mềm cho bất kỳ ai muốn bóp nát.
Cô sẽ khiến nhà họ Chu… phải trả giá bằng máu cho cái tát năm đó.
Đó là lời thề sâu thẳm nhất trong lòng cô.
Cũng là—
Trận chiến đầu tiên sau khi cô tái sinh.
Trận này—
Cô nhất định phải thắng.
Luật sư riêng của Chu Minh Hiên—luật sư Vương—lại đến bệnh viện.
Ông không phải đến thăm bệnh.
Mà là đến tìm Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình.
Sắc mặt ông còn nghiêm trọng hơn những lần trước.
“Bà Triệu, cô Chu, tình trạng của ông Chu Minh Hiên… rất không khả quan.”
Tim Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình chùng xuống.
“Bác sĩ nói… có thể anh ấy không qua khỏi đêm nay.”
Giọng nói của luật sư Vương như khối băng, giáng thẳng vào tim hai người.
“Cái gì?!”
Trước mắt Triệu Ngọc Lan tối sầm, suýt nữa ngất đi.
Chu Đình Đình vội đỡ bà, chính mình cũng sợ đến mặt mày tái nhợt.
“Bác sĩ… chẳng phải nói vẫn còn hy vọng sao?”
“Sao lại…”
Luật sư Vương lắc đầu.
“Bác sĩ đã làm hết sức rồi.”
“Hiện tại, điều quan trọng nhất là để ông Chu Minh Hiên, khi còn tỉnh táo, xử lý xong những việc cá nhân.”
“Ví dụ như… ký vào đơn ly hôn.”
Triệu Ngọc Lan lập tức ngẩng đầu, trừng mắt nhìn ông.
“Ông đừng có nói linh tinh!”
“Sao nó có thể ký đơn ly hôn được!”
“Nó sẽ không chết! Nó không thể chết!”
Cảm xúc của bà ta hoàn toàn sụp đổ…
Nước mắt Chu Đình Đình cũng không ngừng rơi.
Dù cô ta hận Hứa Tĩnh, nhưng với anh trai mình, cô ta vẫn có tình cảm.
“Luật sư Vương, có cách nào cứu anh tôi không?”
“Chỉ cần cứu được anh ấy, chúng tôi làm gì cũng được!”
Luật sư Vương thở dài.
“Bây giờ, chỉ có thể chờ.”
“Hoặc là… chờ lúc anh ấy tỉnh lại trong thời gian ngắn, để hoàn thành những việc các người muốn anh ấy làm.”
“Bao gồm… ký vào đơn ly hôn.”
Câu nói này lại một lần nữa đâm thẳng vào tim Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình.
“Luật sư Vương! Ông rốt cuộc có phải là luật sư của nhà họ Chu không!”
Triệu Ngọc Lan gần như muốn lao tới xé xác ông.
“Sao ông lại nói đỡ cho con tiện nhân đó!”
Luật sư Vương không hề biến sắc.
“Tôi chỉ đang trình bày sự thật, và thông báo cho hai vị về thái độ của cô Hứa Tĩnh.”
“Cô ấy đã nói rất rõ, nếu ông Chu Minh Hiên trước khi qua đời không ký vào đơn ly hôn, cô ấy sẽ tiếp tục giải quyết bằng con đường pháp luật.”
“Đồng thời, cô ấy giữ quyền truy cứu trách nhiệm pháp lý đối với việc ông Chu Minh Hiên đã dùng thủ đoạn trái phép để chuyển tài sản chung của vợ chồng trong thời kỳ hôn nhân.”
Những lời này như cú đánh cảnh tỉnh, khiến Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình lập tức tỉnh táo lại.
Toàn bộ tài sản của họ… đều đã bị phong tỏa.
Nếu Chu Minh Hiên thực sự qua đời, vậy Hứa Tĩnh sẽ với tư cách là vợ hợp pháp… thừa kế phần lớn di sản của anh ta.
Hơn nữa, nếu Hứa Tĩnh thật sự truy cứu trách nhiệm về việc chuyển tài sản, mẹ con họ cũng có thể phải đối mặt với chế tài pháp luật.
Điều này… còn đáng sợ hơn cả cái chết của Chu Minh Hiên.
“Mẹ, chúng ta không thể để con tiện nhân đó đạt được mục đích!”
Chu Đình Đình nắm chặt tay Triệu Ngọc Lan, giọng run rẩy.
Ánh mắt Triệu Ngọc Lan giằng xé giữa sợ hãi và không cam lòng.
“Chẳng lẽ… thật sự phải để Minh Hiên ký vào bản thỏa thuận đó sao?”
Luật sư Vương lạnh lùng nhắc nhở:
“Đây là lựa chọn tốt nhất hiện tại.”
“Ít nhất có thể bảo toàn một phần tài sản hợp pháp đứng tên ông Chu Minh Hiên, đồng thời tránh những tranh chấp thừa kế phức tạp về sau.”
“Hơn nữa, phía luật sư của cô Hứa Tĩnh đã nộp đơn yêu cầu xét xử khẩn cấp lên tòa án.”
“Một khi ông Chu Minh Hiên qua đời, bản thỏa thuận ly hôn này sẽ trở thành căn cứ quan trọng để phân chia tài sản chung của vợ chồng.”
Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình nhìn nhau.
Họ biết… luật sư Vương nói không sai.
Con bài duy nhất của họ lúc này—
Chính là việc Chu Minh Hiên có thể tự tay ký tên trước khi chết hay không.
Dù có muôn vàn không cam lòng.
Để giữ lại chút thể diện và tài sản cuối cùng của nhà họ Chu… họ không còn lựa chọn nào khác.
“Vậy… nếu Minh Hiên tỉnh lại, chúng tôi phải nói với nó thế nào?”
Giọng Triệu Ngọc Lan khàn đặc.
Luật sư Vương lấy ra một tập tài liệu từ cặp công văn.
“Luật sư của cô Hứa Tĩnh đã soạn sẵn một bản dự thảo thỏa thuận.”
“Bản này đảm bảo đầy đủ quyền lợi hợp pháp cá nhân của ông Chu Minh Hiên, đồng thời cũng thể hiện mức độ khoan dung tối đa đối với hành vi tự ý chuyển tài sản của ông ấy.”
“Chỉ cần ông ấy ký, cô Hứa Tĩnh sẽ không truy cứu bất kỳ trách nhiệm nào trong quá khứ.”
“Nếu không…”
Luật sư Vương không nói hết.
Nhưng ý uy hiếp… đã quá rõ ràng.
Triệu Ngọc Lan cầm lấy bản thỏa thuận, tay run không ngừng.
Bà ta nhìn thấy—
Trong đó ghi rõ, Hứa Tĩnh từ bỏ quyền yêu cầu phân chia toàn bộ tài sản trong thời kỳ hôn nhân.
Điều kiện duy nhất—
Là Chu Minh Hiên phải tự tay ký xác nhận chấm dứt quan hệ hôn nhân.
Đồng thời—
Hứa Tĩnh giữ quyền truy cứu trách nhiệm đối với những hành vi sai phạm trong hoạt động của công ty đứng tên Chu Minh Hiên suốt bảy năm qua.
Nếu anh ta không ký, Hứa Tĩnh sẽ tiến hành thanh toán toàn bộ tài sản của nhà họ Chu.
Đây là một “lựa chọn”, gần như không có lựa chọn.
Chu Đình Đình đọc xong bản thỏa thuận, hít vào một hơi lạnh.
“Người phụ nữ này, thật quá tàn nhẫn!”
Cô ta chưa từng nghĩ, Hứa Tĩnh lại có bản lĩnh đến mức đó.
Có thể từ bỏ khối tài sản chung trị giá hàng trăm triệu, chỉ vì một danh phận.
Hơn nữa còn dùng những sai phạm trong công ty để uy hiếp.
Rõ ràng là muốn dồn nhà họ Chu vào đường chết!
“Không phải cô ấy tàn nhẫn.”
Luật sư Vương nói một cách bình thản.
“Mà là Chu Minh Hiên trước đây đã làm mọi chuyện quá tuyệt tình.”
“Bây giờ chỉ là đang gánh lấy hậu quả do chính mình gây ra.”
Sắc mặt Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình lúc xanh lúc trắng.
Họ không thể phản bác.
Vì họ biết lời ông nói là thật.
Đúng lúc đó, cửa phòng hồi sức đột nhiên mở ra.
Bác sĩ bước ra ngoài, vẻ mặt mệt mỏi.
“Bệnh nhân vừa tỉnh lại một chút.”
“Mọi người có thể vào thăm, nhưng đừng quá lâu.”
Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình như được ân xá.
Họ không kịp nghĩ gì thêm, lập tức lao vào phòng.
Chu Minh Hiên nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Anh ta yếu ớt mở mắt, ánh nhìn rời rạc.
“Mẹ, Đình Đình…”
Giọng anh ta rất yếu, gần như không nghe rõ.
Triệu Ngọc Lan nhào đến bên giường, nước mắt tuôn như mưa.
“Minh Hiên, con sao rồi, đừng dọa mẹ!”
Chu Đình Đình cũng nắm lấy tay anh, khóc không thành tiếng.
“Anh, anh nhất định phải khỏe lại!”
Ánh mắt Chu Minh Hiên chậm rãi lướt qua gương mặt họ.
Anh nhìn thấy nỗi đau trong mắt họ, nhưng cũng nhìn thấy sự sốt ruột và tính toán không thể che giấu.
Anh không phải kẻ ngốc.
Anh lờ mờ nghe được những cuộc cãi vã của họ.
Anh khó nhọc thốt ra một cái tên:
“Hứa… Tĩnh…”
Cơ thể Triệu Ngọc Lan cứng lại.
Bà ta biết, thời khắc khó khăn nhất đã đến.
“Minh Hiên, con tiện nhân Hứa Tĩnh đó…”
Bà ta ấp úng, cuối cùng dưới ánh mắt ra hiệu của Chu Đình Đình, vẫn cắn răng nói ra:
“Nó muốn ly hôn với con.”
Cơ thể Chu Minh Hiên chấn động mạnh.
Trong mắt anh lóe lên sự không thể tin nổi, cùng với nỗi đau và hối hận khó nói thành lời.
“Ly hôn…”
Anh lẩm bẩm.
Anh cố gắng nhớ lại đêm hôm đó của bảy năm trước.
Người phụ nữ bị anh tát một cái, bóng lưng im lặng quay đi.
Anh từng nghĩ, rồi sẽ có một ngày cô ấy quay trở lại.
Anh từng nghĩ, cô chỉ đang giận dỗi.
Anh từng nghĩ, trong thế giới của cô, chỉ có mình anh.
Nhưng mà, đã bảy năm rồi.
Cô chưa từng quay đầu lại.
Thậm chí, ngay khi anh đang hấp hối, cô lại gửi đến một bản thỏa thuận ly hôn.
“Cô ấy… thật sự hận tôi đến vậy sao?”
Giọng anh yếu đến mức gần như không nghe thấy.
Triệu Ngọc Lan vội vàng nói:
“Minh Hiên, con đừng nghĩ lung tung!”
“Nó thấy con bệnh rồi, muốn nhân cơ hội nuốt trọn tài sản nhà họ Chu!”
“Nó bắt chúng ta ký cái này, nếu không sẽ làm sụp đổ nhà họ Chu!”
Bà ta nhét bản thỏa thuận vào tay Chu Minh Hiên đang run rẩy.
Chu Minh Hiên nhìn thoáng qua, nét chữ quen thuộc kia, chính là tên luật sư đại diện của Hứa Tĩnh.
Trước mắt anh, dường như lại hiện lên gương mặt dứt khoát của cô.
Tim anh như bị xé toạc.
Đau.
Một cơn đau thấu tận tim gan.
Không phải nỗi đau thể xác.
Mà là nỗi đau từ nơi sâu nhất trong lòng, nơi mềm yếu nhất, bị xé nát không thương tiếc.
Anh hiểu.
Đây là nhân quả do chính mình gây ra.
Năm đó, vì cái gọi là “gia đình”, anh đã tự tay hủy hoại người mình yêu nhất.
Anh tưởng rằng mình chỉ đang dạy cho cô một bài học.
Không ngờ, đó lại là nhát dao cuối cùng, chặt đứt tất cả tình cảm giữa hai người.
Anh cầm bút lên, tay run dữ dội.
Nước mắt lặng lẽ trượt xuống từ khóe mắt.
Anh không biết mình còn ngày mai hay không.
Nhưng anh biết, một khi ký vào bản thỏa thuận này—
Anh và Hứa Tĩnh sẽ hoàn toàn không còn liên quan gì đến nhau nữa.
Tình yêu của họ, quá khứ của họ, tất cả sẽ tan biến như khói.
Anh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
Hơi thở ấy… lại mang theo mùi tanh nồng của máu.
Anh biết, thời gian của mình không còn nhiều.
Anh run rẩy, ở cuối bản thỏa thuận, viết xuống tên mình.
“Chu… Minh… Hiên.”
Mỗi một nét chữ, đều như dốc hết toàn bộ sức lực.
Viết xong, anh buông tay.
Chiếc bút rơi xuống tấm ga giường.
Hơi thở của anh trở nên yếu hơn.
Triệu Ngọc Lan và Chu Đình Đình nhìn thấy anh đã ký, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Họ có đau lòng, nhưng nhiều hơn là thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất… tài sản nhà họ Chu đã được giữ lại.
“Minh Hiên, con ký rồi là tốt, ký rồi là tốt…”
Triệu Ngọc Lan nghẹn ngào.
Chu Đình Đình cũng vội vàng cất kỹ bản thỏa thuận.
“Anh, anh yên tâm, em nhất định sẽ thay anh chăm lo tốt cho nhà họ Chu!”
Thế nhưng—
Ánh mắt Chu Minh Hiên đã mất đi tiêu cự.
Cơ thể anh co giật dữ dội vài cái.
Rồi dần dần… trở nên yên lặng.
Trong phòng hồi sức, tiếng máy điện tim kêu vang, trở nên chói tai.
Tiếp đó, một tiếng “tít————” kéo dài.