#HD 242 Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trước đó anh ta tặng tôi một chiếc điện thoại cũ trị giá 3.000 tệ để tôi tiện làm việc.
Thế là tôi mua cho anh ta một con robot hút bụi cũng tầm giá đó.
Robot hút bụi có tích hợp camera, vốn để người dùng có thể điều khiển từ xa, làm sạch các góc khuất.
Nhưng giờ, nó lại trở thành công cụ theo dõi bí mật Cao Kỳ và người phụ nữ lạ mặt.
Để tránh bị phát hiện, tôi nhanh ch.óng bật máy từ xa.
Vì thiết bị này khi khởi động có âm thanh báo hiệu.
Hình ảnh dần rõ nét, chẳng mấy chốc tôi nghe thấy tiếng mở cửa.
Hai đôi chân bước vào phòng khách, rồi ngồi xuống ghế sofa.
Giọng của người phụ nữ vang lên trước:
“Thế nào rồi? Mọi việc tiến triển thuận lợi chứ?”
Cảm xúc của Cao Kỳ dường như không tốt: “Khó lắm. Trước kia cô ta không đòi sính lễ, không đòi vàng bạc gì cả, anh tưởng dễ nói chuyện. Ai ngờ chuyện nhà cửa cô ta lại cứng rắn như vậy.”
“Chúng ta phải đổi cách rồi. Ngày mai em đi với anh làm thủ tục sang tên nhà này cho anh, để anh cưới xong cái đã.”
“Đợi sau khi kết hôn, rồi anh sẽ trả nhà lại cho em.”
“Nhưng mà nhà mới vừa sang tên, muốn làm lại cũng cần thời gian đấy, ít nhất một tháng.”
“Không sao, anh kéo dài với Lý Tâm một tháng.”
Nghe đến đây, tim tôi lạnh đi một nửa.
Người phụ nữ đang nói chuyện với Cao Kỳ là ai?
Dám sang tên nhà tạm cho Cao Kỳ, chứng tỏ cô ta rất tin tưởng anh ta.
Trước tiên, có thể loại bỏ khả năng là chị em ruột.
Vì anh ta từng nói mình là con một.
Vậy người phụ nữ này là tình nhân của anh ta?
Tôi lắc đầu, cố gạt bỏ suy nghĩ non nớt ấy.
Nếu là mối quan hệ nam nữ kiểu đó, người phụ nữ sẽ không để Cao Kỳ cưới tôi.
Tôi không thể chấp nhận việc chia sẻ đàn ông với người phụ nữ khác.
Tôi tin những người phụ nữ khác cũng nghĩ như vậy.
…
Căn hộ gần trường của tôi nằm sát khu Cao Kỳ ở.
Hai toà nhà cách nhau chưa tới 20 mét, chỉ ngăn bởi tường rào và con đường một chiều.
Hôm sau, tôi tranh thủ đến căn hộ của Cao Kỳ.
Gõ cửa, là một người phụ nữ mở ra.
“Cô là…?”
Cô ta nhìn tôi đầy nghi hoặc.
Cô ta giả vờ không biết tôi.
Tôi nhìn thẳng vào cô ta, quan sát kỹ.
Cô ta không cao, dáng người cân đối, toát lên vẻ dịu dàng.
Tôi cau mày: “Đây không phải nhà của Cao Kỳ sao? Cô là ai? Sao lại ở đây?”
“Cao Kỳ là ai?” Cô ta giả vờ không biết, rồi ra vẻ như mới nhớ ra điều gì: “À à, cô nói anh Cao à? Anh ấy đã bán căn nhà này cho tôi rồi. Xin hỏi cô là ai?”
Cô ta rất thông minh.
Rõ ràng hai người họ đã bàn bạc từ trước, phối hợp rất ăn ý.
Nhưng cô ta vẫn giả vờ không thân thiết với Cao Kỳ.
Còn thành thật nói nhà này là của mình.
Nếu là tôi, chắc đã hoảng loạn.
Vì tôi không biết nói dối, càng không thể bình tĩnh như cô ta.
“Tôi là vị hôn thê của Cao Kỳ, nghe nói anh ấy bán nhà nên đến xem.”
Cô ta cười: “Anh Cao liên hệ với tôi hôm qua rồi, nói muốn mua lại nhà. Lúc đầu tôi không đồng ý, nhưng anh ấy thêm mấy chục nghìn nữa, nên một tháng sau, nhà này sẽ lại là của anh ấy.”
“Vậy tôi có thể vào xem nhà không? Tôi để quên vài đồ đạc.”
Cô ta rõ ràng hơi hoảng: “Không được đâu, lúc mua nhà, anh Cao đã dọn hết đồ đạc cá nhân rồi. Giờ đây là nhà của tôi mà.”
Tôi không nói thêm gì, quay người bỏ đi.
Cao Kỳ gọi điện cho tôi.
Trong điện thoại, giọng anh ta đầy phấn khởi: “Vợ à, anh đã mua lại căn nhà rồi, em đừng giận nữa được không?”
Nghĩ đến những gì nghe được tối qua, tôi càng muốn xem thử rốt cuộc anh ta đang bày trò gì.
“Thật à? Vậy dẫn em đi xem nhà đi? Ngay bây giờ luôn nhé?”
Giọng Cao Kỳ hơi khựng lại: “Ờ, giờ thì chắc không được, phải đợi một tháng nữa.”
“Vậy thì liên lạc lại sau một tháng đi!”
Tôi dứt khoát cúp máy.
Không lâu sau, anh ta đến nhà tìm tôi.
Tay cầm một bó hoa, “Tâm à, anh xin lỗi chuyện căn nhà!”
Anh ta đưa hoa cho tôi: “Ba mẹ biết chuyện anh bán nhà, đã mắng anh một trận ra trò!”
“Anh cũng nhận ra suy nghĩ của mình quá đơn giản, nên đã bỏ thêm vài chục nghìn tệ, mua lại căn nhà rồi.”
Nói xong, anh ta lấy điện thoại, đưa cho tôi xem lịch sử thanh toán: “Lần này em tin anh rồi chứ? Một tháng nữa, khi làm thủ tục sang tên, em cùng anh đến văn phòng nhà đất, lúc đó em bỏ một nửa tiền, anh sẽ ghi tên em vào một nửa căn nhà.”
Nếu không phải tôi đã nghe được đoạn hội thoại tối qua, lúc này chắc tôi đã tin thật rồi.
Rõ ràng là anh ta muốn lừa tiền của tôi!
Tôi xua tay, đưa đoạn video đã ghi âm tối qua cho anh ta: “Anh xem kỹ đi.”
Cao Kỳ tỏ vẻ nghi hoặc, sau khi xem xong, sắc mặt anh ta lập tức trở nên xám xịt.
“Em dám theo dõi anh à?”
Tôi cười lạnh: “Theo dõi? Em giúp anh lau nhà mà, sao lại thành theo dõi rồi?”
“Người phụ nữ đó, rốt cuộc là ai?”
“Cô ấy… cô ấy là chị gái anh.” Cao Kỳ bắt đầu hoảng loạn.
“Chị gái anh? Cao Kỳ, anh có chắc là mình đang nói cái gì không đấy?”
Cao Kỳ vội vàng giải thích: “Thật mà, là chị gái anh. Anh từng nói là con một, nhưng thật ra trước kia gia đình anh nghèo, ba anh gửi chị ấy sang nhà bác cả nuôi.”
“Nếu không tin, em cứ đi hỏi đi.”
Tôi sợ anh ta thông đồng với cô ta từ trước, liền nói thẳng: “Bây giờ gọi cho cô ta, bật loa ngoài, tôi nghe!”
Cao Kỳ tức giận: “Em không tin anh sao?”