#HD 275 Chương 3
Cập nhật lúc:
07-04-2026
Lượt xem:
0
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Biết Giang Miên không được cưng chiều, nhưng tận mắt chứng kiến nhà họ Giang thờ ơ với đám cưới của cô như vậy, trong lòng anh nghẹn một cục tức.
“Miên Miên đâu? Còn chưa chuẩn bị xong à?” Giọng anh thấp hơn thường ngày vài phần.
“À… chắc vẫn đang trang điểm trên phòng.” Mẹ Giang nói không chắc lắm, quay sang bảo người hầu, “Nhanh lên, lên lầu xem tiểu thư chuẩn bị xong chưa.”
Kiều Phi cười nhẹ một tiếng: “Đừng vội, cô dâu nào chẳng nên giữ chút e lệ.”
Hứa Lâm Nhiễm nhíu mày.
Anh lấy điện thoại ra, mở WeChat định gửi tin nhắn cho Giang Miên.
Màn hình hiện ra một dấu chấm than đỏ rực.
Ngón tay anh khựng lại.
Tối qua khi rời đi quá tự tin, anh không phát hiện ra bản thân vẫn còn trong danh sách chặn của cô.
Dự cảm chẳng lành lập tức khuếch đại.
Kiều Phi ghé lại gần, nhìn thấy biểu tượng chấm than đỏ trên màn hình Hứa Lâm Nhiễm, liền “á” lên một tiếng.
“Chị dâu sao vẫn chặn anh vậy? Sắp làm lễ rồi mà…”
Cô ta còn chưa nói xong, người giúp việc nhà họ Giang vội vã chạy từ lầu trên xuống: “Phu nhân, tiểu thư không có trong phòng! Chúng tôi đã tìm khắp nơi, không thấy người đâu cả!”
Không khí trong phòng khách lập tức đông cứng lại.
Không ở trong phòng?
Sắc mặt Hứa Lâm Nhiễm lập tức trở nên u ám đến dọa người.
Đợi đến khi kiểm tra camera giám sát, mới phát hiện Giang Miên đã rời khỏi nhà từ sớm.
Một luồng khí nghẹn nơi ngực Hứa Lâm Nhiễm.
Rõ ràng đã nói là sẽ đến lễ cưới, cô vẫn cứ tuỳ tiện như vậy.
Một phù rể bỗng giơ điện thoại lên: “Anh Hứa, mau nhìn nhóm chat đi! Có người gửi một đoạn video quay tại nơi tổ chức hôn lễ… kia chẳng phải chị dâu sao?!”
Hứa Lâm Nhiễm lập tức giật lấy điện thoại.
Trong video, chính là khách sạn bảy sao nơi họ sắp cử hành hôn lễ.
Một bóng người mặc váy dài màu trắng ngà đang được nhân viên dẫn vào phòng trang điểm dành cho cô dâu.
Hứa Lâm Nhiễm lập tức nhận ra đó là Giang Miên – cô dâu của anh.
Trái tim treo lơ lửng bỗng hạ xuống một nửa.
“Đấy, em nói rồi mà!” Kiều Phi lập tức cười nói, “Chị dâu chỉ đang muốn cho anh một màn xuất hiện đặc biệt thôi, người tới là tốt rồi.”
Mẹ Giang cũng cười gượng theo: “Con bé này thật là… không nói tiếng nào, làm mọi người lo lắng. Chúng ta mau tới khách sạn đi, đừng để lỡ giờ lành.”
Hứa Lâm Nhiễm hít sâu một hơi, đè nén nỗi bực bội trong lòng.
Đoàn xe đến khách sạn.
Hứa Lâm Nhiễm chào hỏi ngắn gọn với khách mời và truyền thông.
Khách khứa đã đến đông đủ, MC cũng đã vào vị trí.
Anh quay người đi về phía phòng trang điểm cô dâu.
Đứng trước cánh cửa được trang trí hoa tươi, anh gõ nhẹ, giọng nói dịu dàng:
“Miên Miên? Đến giờ rồi, em chuẩn bị xong chưa?”
Bên trong không có hồi âm.
Sắc mặt Hứa Lâm Nhiễm hơi trầm xuống, anh nắm tay nắm cửa, vặn nhẹ.
Cửa không khoá.
Phòng trang điểm sáng trưng, nhưng không một bóng người.
Bộ váy cưới, trang sức được chuẩn bị kỹ lưỡng cho cô dâu vẫn còn đó, chỉ thiếu mỗi… cô dâu.
Điều khiến máu anh lạnh toát chính là—Kiều Phi lại đang đứng giữa phòng.
Trên người cô ta là chiếc váy cưới đặt may riêng trị giá cả triệu, đang đứng trước gương tự ngắm.
Thấy có người vào, cô ta quay phắt lại như bị giật mình.
“Lâm Nhiễm! Sao anh lại vào đây?!”
Hứa Lâm Nhiễm chỉ cảm thấy cơn tức bốc lên tận đỉnh đầu.
“Sao em lại ở đây? Giang Miên đâu?”
Kiều Phi bị anh quát đến đỏ cả mắt: “Anh quát gì chứ?”
“Em thấy sắp bắt đầu lễ rồi mà chị dâu còn chưa ra, nên vào xem có cần giúp gì không, ai ngờ vào thì không thấy người, váy cưới thì treo sẵn ở đây…”
Cô ta cúi đầu kéo nhẹ vạt váy lộng lẫy trên người.
“Em… em chỉ thấy váy cưới đẹp quá, không kiềm được, thử một chút thôi…”
“Vớ vẩn!” Trán Hứa Lâm Nhiễm nổi gân xanh, “Cởi ra ngay! Lát nữa chị dâu em thấy thì sẽ nghĩ thế nào?!”
Kiều Phi bĩu môi, ấm ức bắt đầu gỡ dây phía sau lưng.
Đúng lúc này, cửa phòng nghỉ bị gõ.
Một quản lý khách sạn bước vào vội vàng:
“Anh Hứa, đến giờ làm lễ rồi. Bên MC đang hỏi, cô dâu có thể ra được chưa?”
Hứa Lâm Nhiễm còn chưa trả lời, thì bên ngoài bỗng vang lên đoạn nhạc dạo của một bản giao hưởng vui vẻ rộn ràng.
Tiếng vỗ tay và reo hò náo nhiệt dường như cũng vang lên ở đâu rất gần…
Nụ cười trên mặt quản lý khách sạn càng thêm áy náy:
“Còn nữa… anh Hứa, sảnh tiệc bên cạnh tạm thời bổ sung một lễ cưới, tiến trình rất gấp rút.”
“Nếu bên mình… ừm, hiện tại chưa thể bắt đầu, liệu có thể nhường lối đi một chút? Tránh làm lỡ giờ lành bên tiệc liên hôn nhà Dư và Giang.”
“Dư và Giang liên hôn?”
Hứa Lâm Nhiễm nhắc lại một lần, “Giang nào cơ?”
Quản lý khách sạn vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp, “Cái này tôi cũng không rõ lắm…”
Hứa Lâm Nhiễm khựng lại.
Trong lòng dâng lên một nỗi bất an khó tả, nhưng anh cũng không có tâm trí truy hỏi chuyện người khác.
Anh cầm điện thoại lên, gọi cho nhóm phù rể: “Cô dâu không có trong phòng trang điểm, chia nhau đi tìm.”
Cúp máy xong, anh mới quay sang quản lý khách sạn: “Lễ cưới đã đặt từ nửa năm trước, hành lang không thể nhường.”
Đối phương hơi khó xử: “Anh Hứa, thật sự là thời gian có trùng nhau…”
“Không có trùng gì hết.” Hứa Lâm Nhiễm ngắt lời, “Nếu để vợ tôi biết thảm đỏ của cô ấy phải nhường người khác…”
Ánh mắt anh dừng trên gương mặt quản lý, giọng trầm xuống:
“Cô ấy sẽ không vui đâu.”
Vừa dứt lời, điện thoại anh đột ngột rung lên, một phù rể gửi đến một tấm ảnh.
Vừa mở ra, hơi thở Hứa Lâm Nhiễm chợt khựng lại.
Một bóng dáng thanh tú trong váy cưới lộng lẫy đang hơi nghiêng người nói chuyện điện thoại.
Chiếc váy cưới mang phong cách đơn giản thanh lịch.
Đường cong cổ và vai quen thuộc đến lạ… hôm nay cô ấy thật đẹp!
Một cảm xúc nóng bỏng dâng lên trong lồng ngực Hứa Lâm Nhiễm.
Những ngày qua lo lắng, nghi ngờ, giận dữ, tất cả như được bức ảnh này xoa dịu.
Cuối cùng, anh sắp cưới được cô ấy rồi.
Suy nghĩ ấy khiến ngực anh tràn ngập một cảm giác bình yên xa lạ.
Trước kia có thể có chút trắc trở, nhưng giờ, mọi thứ đang trở lại quỹ đạo.
Anh sẽ có một gia đình, có Giang Miên, có lẽ chẳng mấy chốc sẽ có cả con cái…
Anh phóng to bức ảnh, muốn nhìn rõ hơn một chút.
Không biết từ lúc nào, Kiều Phi đã ghé sát lại cạnh anh, nhìn vào bức ảnh.
Giọng mang theo chút nũng nịu: “Lâm Nhiễm, anh không thấy em mặc cái váy này còn đẹp hơn sao?”
Hứa Lâm Nhiễm lúc này mới tạm rời mắt khỏi ảnh, liếc nhìn cô ta.
Tâm trạng dịu lại khiến anh cũng dễ dãi hơn với kiểu tranh đua vô vị của Kiều Phi.
Anh thản nhiên đáp: “Có vẻ cô ấy không thích cái váy anh chọn, thôi vậy.”
Anh cất điện thoại, chuẩn bị tự mình đi đón cô.
“Nếu em thích váy đó thì tặng luôn. Dù sao cô ấy cũng không mặc, em giữ lại sau này kết hôn dùng.”
Nói xong, anh xoay người định rời đi.
“Lâm Nhiễm!” Kiều Phi đột nhiên đưa tay kéo anh lại.
Hứa Lâm Nhiễm khựng bước, nhíu mày quay đầu.
Kiều Phi ngẩng mặt nhìn anh.
Nụ cười cợt nhả thường trực đã biến mất.