#HD 469 Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi đứng ở cuối hành lang tầng hai, nhìn mặt hồ ngoài cửa sổ, lần đầu tiên cảm thấy mình sắp không trụ nổi nữa.
“Cô Tô.”
Quản gia không biết từ lúc nào đã xuất hiện phía sau lưng.
“Có chuyện gì vậy ạ?”
“Lục tiên sinh bảo tôi chuyển lời, tiền lương của cô đã được ứng trước một tháng và chuyển vào tài khoản rồi.”
Tôi sững sờ.
Lấy điện thoại ra, quả nhiên thấy một tin nhắn từ ngân hàng.
Nhận được: Năm mươi vạn tệ.
Trọn vẹn năm mươi vạn.
Tôi nhìn chằm chằm vào con số đó, nửa ngày không thốt nên lời.
“Lục tiên sinh nói, đây là ứng trước, không phải bố thí. Khấu trừ hết sẽ tiếp tục thanh toán theo tháng.”
Tôi bấu chặt móng tay vào lòng bàn tay.
“Nhờ ông gửi lời cảm ơn đến Lục tiên sinh giúp tôi.”
“Không cần cảm ơn tôi.”
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ hướng cầu thang.
Tôi quay đầu lại, Lục Cảnh Thâm không biết đã về từ bao giờ, đang mặc một chiếc áo măng tô màu xám đậm, trên tóc còn vương chút sương mưa.
Anh lướt qua người tôi, bước chân không dừng lại.
“Chăm sóc tốt cho Niệm Niệm là được rồi.”
Anh đi lên tầng ba.
Cánh cửa đóng lại.
Tôi đứng ngây tại chỗ, tay nắm chặt điện thoại.
Năm mươi vạn.
Mẹ tôi được cứu rồi.
Bốn rưỡi chiều, tôi chạy đến bệnh viện, nộp mười hai vạn viện phí.
Mẹ nằm trên giường bệnh, gầy chỉ còn lại nắm xương.
“Vãn Vãn, tiền đâu ra vậy con?” Bà yếu ớt hỏi.
“Con tìm được việc rồi.” Tôi nắm lấy tay mẹ, “Lương cao lắm, mẹ đừng lo.”
“Việc gì vậy con?”
“Chăm sóc một đứa bé.”
Bàn tay mẹ hơi siết lại.
“Vãn Vãn, bố con… ông ấy đến đây rồi.”
Sắc mặt tôi lập tức lạnh đi.
“Ông ta đến làm gì?”
“Ông ấy nói Uyển Thanh sắp kết hôn, bảo mẹ đừng ôm hận. Còn nói… nếu con chịu đi làm phù dâu, bọn họ sẽ lo tiền phẫu thuật.”
“Mẹ, tiền phẫu thuật con đã nộp rồi, không cần tiền của bọn họ.”
Hốc mắt mẹ đỏ hoe.
“Là mẹ liên lụy đến con…”
“Không đâu mẹ.” Tôi giữ chặt tay mẹ, “Mẹ cứ an tâm dưỡng bệnh, những chuyện khác để con lo.”
Ra khỏi bệnh viện, trời đã tối.
Tôi đứng trước cổng gọi xe.
Một chiếc Porsche màu trắng đột nhiên đỗ xịch trước mặt tôi.
Cửa kính xe hạ xuống.
Tô Uyển Thanh ngồi ở ghế phụ, trang điểm tinh xảo, khóe môi mang theo nụ cười.
“Em gái? Sao em lại ở đây?”
Người ngồi ghế lái là Chu Tử Hiên.
Anh ta nhìn thấy tôi, vẻ mặt có chút không tự nhiên.
“Đến thăm mẹ.” Giọng tôi rất nhạt.
“Ôi, chị và Tử Hiên cũng đến thăm dì, tình cờ gặp em quá.” Tô Uyển Thanh đẩy cửa xe bước xuống, khoác tay Chu Tử Hiên, “Đúng rồi em gái, Tử Hiên đã nói với em chuyện làm phù dâu chưa? Em suy nghĩ thế nào rồi?”
“Không đi.”
Nụ cười của cô ta cứng lại.
“Em gái, em đừng nhỏ nhen thế chứ. Chị và Tử Hiên là thật lòng yêu nhau, em không thể cứ ghim hận mãi…”
“Tôi không ghim hận. Tôi chỉ là không có hứng thú.”
“Tô Vãn.” Chu Tử Hiên lên tiếng, giọng điệu không tốt lắm, “Uyển Thanh có lòng tốt, em đừng không biết điều.”
“Không biết điều?” Tôi nhìn anh ta, “Anh và chị tôi ngủ trên giường tân hôn của tôi, dùng váy cưới tôi đặt để kết hôn, bây giờ còn muốn tôi đến làm phù dâu cười chúc phúc cho hai người. Chu Tử Hiên, não anh có vấn đề à?”
Mặt anh ta đỏ bừng.
“Cô…”
“Đủ rồi.” Tôi quay người bước đi, “Chúc hai người bách niên hảo hợp.”
“Tô Vãn! Mày đừng có đắc ý!” Tô Uyển Thanh hét lên phía sau, “Mày tưởng mày có thể tìm được người tốt hơn Tử Hiên sao? Nhìn lại mày bây giờ đi, đến chỗ ở còn chẳng có!”
Tôi không quay đầu lại.
Gọi một chiếc taxi, đọc địa chỉ Sơn trang Ánh Hồ.
Tài xế nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
“Cô à, chỗ đó cô có báo nhầm địa chỉ không? Đó là trang viên riêng của nhà họ Lục đấy.”
“Không nhầm.”
“Cô là người nhà họ Lục sao?”
“Tôi là bảo mẫu nhà họ Lục.”
Tài xế không nói gì thêm.
Về đến trang viên đã gần chín giờ.
Quản gia nói Niệm Niệm đã ngủ rồi.
Tôi rón rén đẩy cửa phòng Niệm Niệm, nhìn cậu bé một cái.
Thằng bé đang ôm con thỏ xám, cuộn tròn ngủ rất say.
Đầu giường đặt một tờ giấy vẽ.
Tôi cầm lên xem.
Là bức tranh buổi chiều.
Một căn nhà, một người thật cao, một người bé nhỏ.
Bên cạnh người bé nhỏ đó, có thêm hai chữ.
Nét chữ xiêu vẹo, nhưng vẫn nhận ra được.
“Dì.”
Tôi nhẹ nhàng đặt bức tranh xuống.
Đóng cửa lại.
Trở về phòng mình, tôi ngồi bên mép giường, ôm mặt, khóc không thành tiếng.
Không phải vì tủi thân.
Mà vì đã rất lâu rồi, mới có người làm tôi cảm thấy mình đang được cần đến.
Ngày thứ ba.
Tôi bắt đầu nắm rõ thói quen của Niệm Niệm.
Cậu bé không thích người khác chạm vào mình, nhưng có thể chấp nhận giữ khoảng cách bằng một cánh tay.
Cậu bé không thích tiếng ồn, nên khi nói chuyện tôi đều hạ giọng rất nhẹ.
Cậu bé thích vẽ tranh, thích xếp hình, thích ngồi trên bệ cửa sổ thẫn thờ.
Thằng bé thích nhất là con thỏ bông màu xám đó, đi đâu cũng mang theo.
Buổi sáng, tôi thử kể chuyện cho cậu bé nghe.
Ban đầu cậu bé không nghe, sau đó từ từ tiến lại gần.
Tôi kể câu chuyện về một chú thỏ đi thám hiểm.
Kể đến đoạn thỏ con rơi xuống sông, cậu bé đột nhiên hỏi: “Nó có biết bơi không?”
“Con nghĩ sao?”
Cậu bé suy nghĩ một chút.
“Dạy nó.”
“Được, vậy con dạy nó cách bơi đi.”
Cậu bé nhận lấy câu chuyện, lắp bắp nói vài câu.
Quản gia đứng ngoài cửa, nghe mà hốc mắt đỏ hoe.
Sau đó ông nói với tôi: “Cô Tô, lần gần nhất tiểu thiếu gia nói nhiều như vậy đã là hai năm trước rồi.”
Buổi chiều, Lục Cảnh Thâm bất ngờ về sớm.
**Chương 2**
Lúc anh bước qua cửa, Niệm Niệm đang ngồi cạnh tôi, dùng xếp hình xây một cây cầu.
Nhìn thấy Lục Cảnh Thâm, mắt Niệm Niệm sáng lên.
“Ba.”
Lục Cảnh Thâm đi tới, khuỵu một gối xuống, xoa đầu cậu bé.
“Hôm nay có ngoan không?”
Niệm Niệm gật đầu, sau đó chỉ vào tôi.
“Dì dạy con xây cầu.”
Lục Cảnh Thâm liếc nhìn tôi một cái.
Ánh nhìn đó ấm hơn hôm qua một chút, nhưng cũng chỉ là một chút thôi.
“Làm tốt lắm.”
Không biết là đang khen Niệm Niệm, hay đang khen tôi.
Anh đứng lên, nói với quản gia: “Bảo nhà bếp làm thêm một món, tối nay cô Tô ăn cùng chúng ta.”
Đây là lần đầu tiên tôi ngồi ăn cùng bàn với Lục Cảnh Thâm.
Dáng vẻ ăn uống của anh rất chuẩn mực, động tác không nhanh không chậm, tao nhã hệt như đang quay quảng cáo.
Niệm Niệm ngồi cạnh anh, tự dùng thìa xúc ăn, thỉnh thoảng làm rơi vãi một chút lên bàn.
Tôi giúp Niệm Niệm lau khóe miệng.
Lục Cảnh Thâm nhìn tôi một cái.
“Trước đây cô làm nghề gì?”
“Thực tập tại một phòng khám.”
“Tại sao không tiếp tục?”
“Phòng khám đóng cửa rồi.”
Thực ra là vì giáo sư hướng dẫn của tôi xảy ra chuyện, toàn bộ dự án nghiên cứu bị đình chỉ, kỳ thực tập của tôi cũng bay màu theo.
Anh không hỏi gặng thêm.
“Ngày mai Niệm Niệm phải đi kiểm tra sức khỏe, cô đi cùng đi.”
“Kiểm tra gì vậy ạ?”
“Khoa phát triển trẻ em. Mỗi tháng thằng bé phải đi một lần.”
“Vâng.”
Ăn cơm xong, Lục Cảnh Thâm lên tầng ba.
Tôi dỗ Niệm Niệm đánh răng rửa mặt, kể cho thằng bé nghe một câu chuyện trước khi ngủ.