#HD 110 Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Về sau, anh thực sự đã bắt đầu kiếm được tiền, cũng có tiền để tặng tôi một con búp bê vải. Nhưng suốt nhiều năm ròng, anh không tài nào tìm lại được một con búp bê giống hệt như con năm đó tôi đã thấy.
Thời gian trôi đi, chuyện đó cũng dần bị tôi quên lãng. Tôi luôn nghĩ rằng về quá khứ của chúng tôi, Phó Tư Niên chắc chắn quên nhiều hơn tôi.
Thế nhưng lúc này đây, nhìn bộ váy cưới tôi từng nhắm tới, con búp bê tôi từng yêu thích trong phòng thay đồ của anh, nhìn đống quần áo và trang sức được mua theo sở thích của tôi, tôi chợt nhận ra rằng những chuyện quá khứ đó Phó Tư Niên không những không quên, mà ngay cả những chi tiết nhỏ nhặt mà tôi đã nhạt nhòa ký ức, anh vẫn còn nhớ rõ mồn một.
Suốt những năm qua, rất nhiều lần anh đưa Tống An An đi mua sắm. Tống An An vì muốn chọc tức tôi nên luôn thích gọi tôi đi cùng.
Vô số lần, trong lúc Phó Tư Niên đi cùng Tống An An chọn quần áo, túi xách, tôi vì buồn chán nên thường lặng lẽ ngắm nhìn những món đồ trang sức và váy áo đắt đỏ nhất. Nhưng tôi cũng chỉ dám lại gần nhìn thêm vài cái khi xung quanh không ai chú ý mà thôi.
Kể từ khi cha tôi qua đời, Phó Tư Niên phản bội tôi, tôi đã sớm học được cách không còn hy vọng có được những thứ mình thích nữa.
Vậy mà bây giờ, trong căn phòng thay đồ này, tất cả những thứ tôi từng âm thầm quan tâm và yêu thích suốt bao năm tháng qua đều xuất hiện ở đây.
Tôi khó có thể tin nổi một sự thật.
Mỗi khi Phó Tư Niên đưa Tống An An đi mua sắm ân ái, anh đều chú ý đến mọi thứ mà tôi quan tâm.
Anh đã mua chúng.
Từng món một, năm này qua năm khác, tất cả đều được trân trọng cất giữ ở đây.
Nhưng tôi đã chết rồi.
Giờ đây tất cả những thứ này, chẳng còn một món nào có thể mặc lên người tôi được nữa.
Phó Tư Niên dĩ nhiên không biết điều đó, cũng chẳng thể phát hiện ra sự tồn tại của tôi.
Anh chỉ từng món, từng món một, cẩn thận và tràn đầy niềm vui, chọn ra những thứ tôi thích nhất để xếp vào vali.
Sau đó anh gọi trợ lý đến, làm thủ tục gửi hành lý sang nước ngoài.
Trước khi xuất cảnh, Phó Tư Niên lái xe đi một chuyến đến nghĩa trang.
Khi xe dừng lại bên ngoài nghĩa trang, điện thoại anh nhận được một email.
Vẫn là cảnh sát phía Orlando gửi đến.
Có lẽ sau khi bị Phó Tư Niên cúp máy rồi chặn số, bên kia cuối cùng cũng nhận ra rằng anh tưởng họ là kẻ lừa đảo.
Vì vậy lần này, đối phương đã gửi qua email rất nhiều chứng minh liên quan đến cái chết của tôi.
Phó Tư Niên mở email ra, bên trong là một loạt các tệp tin hình ảnh và ảnh chụp.
Bao gồm cảnh tượng tôi tại hiện trường vụ cháy, gương mặt bị thiêu rụi đến biến dạng mờ mịt.
Hợp đồng thuê nhà của tôi, chút di vật còn sót lại.
Cuối cùng là giấy chứng tử, và kết quả đối chiếu DNA chứng minh thân phận thực sự của tôi.
Email đính kèm vài dòng giải thích rằng vì bà chủ nhà bị chứng mất trí nhớ nhẹ.
Lúc tôi mới xảy ra chuyện, bà ấy không tìm thấy hợp đồng thuê nhà của tôi.
Cộng thêm việc tất cả giấy tờ tùy thân và điện thoại của tôi đều đã bị thiêu hủy trong biển lửa.
Nên trong một thời gian dài, cảnh sát không thể xác minh được danh tính của tôi để tìm người thân.
Mãi đến hai ngày trước, bà chủ nhà mới tỉnh táo hơn một chút, tìm ra được hợp đồng thuê nhà.
Cảnh sát dựa trên thông tin cá nhân tôi điền trong hợp đồng để liên lạc với cảnh sát nơi tôi đăng ký hộ khẩu.
Từ đó trích xuất thông tin DNA của tôi để đối chiếu với DNA của thi thể.
Mãi đến hôm nay mới có kết quả đối chiếu, cuối cùng xác nhận được danh tính của tôi.
Còn về việc làm sao liên lạc được với Phó Tư Niên, bên kia chỉ nói một câu:
“Ở mục người liên lạc khẩn cấp trong hợp đồng, cô Khương đã viết tên và số điện thoại của anh.”
Thực ra lần đầu tiên cảnh sát liên lạc với Phó Tư Niên là hai ngày trước.
Ngay khi vừa tìm thấy hợp đồng thuê nhà và phát hiện ra phương thức liên lạc của anh.
Nhưng Phó Tư Niên vốn không có thói quen nghe điện thoại lạ, lúc đó anh đã chọn từ chối cuộc gọi.
Khi xem email, Phó Tư Niên vừa bước xuống xe, chân giẫm lên lớp tuyết dày.
Mở email ra, quá nhiều ảnh chụp và văn bản đột ngột đập vào mắt anh.
Đôi tay anh run lên bần bật, chiếc điện thoại rơi tõm vào lớp tuyết trắng dày đặc, khoét xuống một hố nhỏ.
Sắc mặt của Phó Tư Niên trong tích tắc đó trắng bệch như tuyết.
Thời gian dường như ngưng đọng tại khoảnh khắc này.
Anh dường như nhất thời không biết nên phản ứng ra sao, thần sắc vụt trở nên bàng hoàng, luống cuống.
Rất nhanh sau đó, anh như choàng tỉnh, vội vàng nhặt điện thoại lên.
Anh xem bản hợp đồng thuê nhà, rồi lập tức gọi điện cho bà chủ nhà của tôi.
Bên kia không nghe máy, anh đứng giữa trời tuyết, kiên trì gọi lại hết lần này đến lần khác.
Vị Phó tổng tài vốn luôn quyết đoán, sấm sét, chưa bao giờ có kiên nhẫn kể từ khi về nhà họ Phó.
Vào lúc này, dường như lại có một sự nhẫn nại dùng mãi không hết.
Anh gọi lại gần mười lần, đầu dây bên kia mới chịu bắt máy.
Truyền đến là một giọng nói già nua, nói bằng tiếng Trung: “Ai đấy ạ?”
Bà chủ nhà của tôi là một Hoa kiều.
Ngày đó tôi một mình ra nước ngoài, không người thân thích.
Người già hiền từ, ôn hòa ấy chính là sự bầu bạn duy nhất của tôi trong vô số đêm dài cô độc và lạc lõng.
Giọng nói của Phó Tư Niên lúc này như bị kẹp giữa cơn gió lạnh thấu xương, khàn đặc đến không ra hơi:
“Xin hỏi… có phải Khương Niên đã thuê nhà của bà không?”
Bà chủ nhà đang ngồi trên chiếc ghế bành ở sân sau, nheo mắt phơi nắng.
Ngày mùa đông trời trong xanh, nắng rực rỡ.
Cũng giống như rất nhiều buổi trưa trước đây, tôi cùng bà ngồi trong sân.
Mỗi người một ly rượu vang đỏ, nằm tựa lưng vừa uống vừa tán gẫu.
Khi hơi men ngấm, tôi đã nhiều lần kể cho bà nghe về quá khứ của tôi và Phó Tư Niên.
Tôi kể về trận tuyết lớn ở thị trấn năm đó, kể về người tuyết cao bằng người tôi mà Phó Tư Niên đã đắp cho.
Kể về việc anh từng vì muốn mua cho tôi một con búp bê vải mà khai gian tuổi để đi làm cu li.
Kết quả là vất vả lắm mới dành dụm đủ tiền, người ngợm lem luốc vết thương đầy mình.
Lúc chạy đến trung tâm thương mại thì chẳng thể tìm thấy con búp bê đó nữa.
Bà chủ nhà hỏi tôi: “Thế sau này hai đứa ra sao?”
Tôi nheo mắt nhìn nắng xuyên qua kẽ lá.
Tôi nói: “Sau đó bọn cháu đính hôn, anh ấy yêu cháu lắm.”
Bà chủ nhà nghiêng đầu, dường như không tin:
“Thế thì anh ấy chắc chắn không nỡ bỏ mặc cháu một mình ở đây đâu.”
Tôi nghĩ đi nghĩ lại, cũng không tìm được một lời giải thích hợp lý.
Ý thức sau khi uống rượu không được tỉnh táo lắm, tôi chỉ nói ra một đáp án:
“Anh ấy không nỡ để cháu chịu khổ đâu, anh ấy chỉ là… không còn nữa rồi.”
Bà chủ nhà đầy vẻ tiếc nuối: “À, âm dương cách trở, thật là đáng tiếc.”
Âm dương cách trở, một lời vận vào đời.
Bà chủ nhà nhìn chằm chằm vào sân sau trống vắng.
Một hồi lâu sau, bà mới mỉm cười đáp lại lời của Phó Tư Niên ở đầu dây bên kia:
“Đúng rồi, Khương Niên ấy à, hiện giờ con bé đang ngồi ngay cạnh tôi đây này.”
Xem kìa, bà lại không tỉnh táo rồi.
Phó Tư Niên siết chặt điện thoại, giữa trời đông giá rét mà mồ hôi lạnh trên trán anh rịn ra.
Mãi cho đến khi nghe được câu trả lời bên kia, anh mới như trút được gánh nặng.
Cơ thể vốn đang căng như dây đàn đột nhiên thả lỏng.
Anh đứng không vững, đôi chân lảo đảo.
Phải đưa tay vịn vào cửa xe bên cạnh, anh mới không ngã quỵ xuống.
Đầu dây bên kia, giọng nói mơ màng của bà chủ nhà tiếp tục truyền đến:
“Nó đang ngồi ngay cạnh tôi xem tuyết này.
Tuyết lớn quá, đỏ rực cả bầu trời, mặt con bé Khương Niên… nhìn không rõ nữa rồi.”
Bà đã nhầm lẫn giữa trận tuyết lớn mà tôi kể với vụ hỏa hoạn đã cướp đi mạng sống của tôi hôm đó.
Orlando hầu như không bao giờ có tuyết.
Bà chủ nhà sống bao nhiêu năm, cũng chưa từng thấy một trận tuyết thực sự nào ở Orlando.
Bên kia đứt quãng nói một tràng dài, cuối cùng hỏi:
“Anh tìm Khương Niên à, có muốn để nó nghe máy nói chuyện với anh không?”
Trái tim tôi trong tích tắc treo ngược lên cổ họng.
Tôi biết, Phó Tư Niên lúc này đang nóng lòng muốn xác nhận tung tích của tôi.
Nội dung email cảnh sát gửi đến, chưa chắc anh đã tin.
Nhưng những thứ trong email quá nhiều, từng món một rõ mồn một.
Phó Tư Niên không phải kẻ ngốc, cũng không thể hoàn toàn tin rằng tất cả đều là giả.
Chỉ cần anh để tôi nghe máy, nếu nghe thấy giọng nói của tôi.
Thì anh có thể lập tức khẳng định tôi còn sống, xác định được tôi đang ở đâu.
Vì thế anh chẳng có lý do gì để nói một từ “không”.
Thế nhưng anh đứng giữa gió tuyết, lại như đột nhiên bị mất hồn.
Cảm giác lo âu khẩn thiết trong đáy mắt anh từ từ rút đi như thủy triều, chỉ còn lại một sự trống rỗng sâu thăm thẳm.
Anh đứng dưới bầu trời xám xịt ấy, im lặng như cái chết.
Cứ đứng như vậy thật lâu, thật lâu.
Giống như người tuyết anh từng đắp cho tôi năm nào.
Lạnh lẽo, tĩnh mịch.
Không thần sắc, không động tác.
Đến cả đầu ngón tay cũng không còn cử động dù chỉ một chút.
Mãi cho đến khi bà chủ nhà bên kia vì mãi không nhận được phản hồi, không kìm được mà lên tiếng lần nữa:
“Khương Niên ơi, có một vị tiên sinh tìm cháu này, cháu nghe điện thoại đi.”
Không nghi ngờ gì nữa, bà không thể nhận được câu trả lời từ tôi.
Bà lão lại gọi tôi thêm vài tiếng vào hư không: “Khương Niên, Khương Niên à…”
Màu môi của Phó Tư Niên dần trở nên trắng bệch như người chết.
Thật kỳ lạ, rõ ràng anh là một người sống bằng xương bằng thịt đang đứng đây.
Vậy mà trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, dường như anh đã mất đi sức sống, mất đi hơi ấm.
Sau khi bên kia gọi tên tôi vài lần, người đàn ông vốn luôn im lặng đứng ngây dại như sực tỉnh khỏi giấc mộng.
Anh khàn giọng, có chút vội vã cắt ngang lời bà: “Không cần đâu.”
“Cô ấy đang giận tôi, không muốn nói chuyện với tôi đâu.
Không sao, tôi sẽ sớm qua đó tìm cô ấy thôi.”
Bà chủ nhà bên kia thở dài: “Hóa ra là cãi nhau à.
Thế thì càng nên nói với nhau vài câu qua điện thoại chứ, con gái dễ dỗ dành lắm…”
Phó Tư Niên đối nhân xử thế luôn có những phép tắc cơ bản nhất.
Đặc biệt là đối với người già.
Nhưng lúc này, anh lại một lần nữa cắt ngang lời bà.
Giống như chiếc điện thoại trên tay là một hòn than nóng bỏng.
Anh vội vàng muốn chấm dứt cuộc trò chuyện:
“Không cần, không cần đâu.
Tôi có thể tự đi tìm cô ấy, không cần đâu.”
Nói xong, khi ngắt điện thoại, anh thậm chí còn có chút luống cuống tay chân.
Âm thanh bên kia cuối cùng cũng dứt.
Phó Tư Niên thở hắt ra một hơi, đôi tay run rẩy nhanh chóng nhét điện thoại vào túi áo đại y.
Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, anh tiếp tục bước vào nghĩa trang.
Nhưng gương mặt anh đã xám xịt, bờ môi mỏng mấp máy.
Đôi bàn tay cố gắng buông thõng bình thản bên sườn, nhưng lòng bàn tay và ngón tay lại hoàn toàn không kìm được mà run lẩy bẩy.
Anh mất bình tĩnh đến thế.
Nhưng lại nỗ lực đến thế để giả vờ bình tĩnh, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Tôi quen biết Phó Tư Niên hơn mười năm.
Trên đời này ngoại trừ cha tôi, người tôi hiểu rõ nhất chính là anh.
Tôi biết, anh đã hiểu ra rồi.
Anh biết tôi đã chết.
Phó Tư Niên rảo bước vào nghĩa trang.
Bước chân anh vội vã như vậy, dường như sợ rằng nếu mình để trống dù chỉ một giây thôi, bản thân sẽ phải suy nghĩ sâu xa về một số chuyện.
Mãi cho đến trước một ngôi mộ nằm ở góc khuất nhất, mờ nhạt nhất, anh mới dừng bước.
Ngay sau đó anh nhìn vào đôi bàn tay trống trơn của mình, mới nhớ ra lúc nãy quá vội vàng, quá hoảng loạn.
Đến nỗi bó hoa và hộp thức ăn mang theo đều bị bỏ quên trên xe.
Anh cũng không quay lại lấy, cứ thế đứng đờ đẫn, chết lặng hồi lâu.
Rất lâu sau, anh mới có chút bàng hoàng luống cuống mà quỳ xuống trước bia mộ.
Giọng anh khàn đến mức gần như không còn nghe rõ: “Mẹ, lần sau… lần sau con lại mang đến cho mẹ nhé.”
Người chết không biết trả lời.
Đáp lại anh chỉ có những bông tuyết rơi lả tả trong nghĩa trang rộng lớn vắng lặng.
Và cơn gió lạnh căm căm của buổi hoàng hôn cuối đông.
Tuyết trắng đọng trên đỉnh đầu và vai anh, như muốn nuốt chửng anh vào giữa cánh đồng tuyết và bóng đêm này.
Giọng nói của anh gần như tan vào trong gió: “Mẹ, những gì mẹ muốn, con làm được rồi.”
“Phó Trường Minh nhảy lầu rồi, cái xác nát bét như vũng bùn.
Tống Hổ vào tù rồi, đúng như nguyện vọng của mẹ, không phải tử hình, mà là chung thân.”
Chung thân, là sự dày vò không hồi kết, sống không bằng chết.
Tôi không hiểu những lời anh nói.
Nhưng tôi biết, Phó Trường Minh là cha của Phó Tư Niên.
Còn Tống Hổ là cha của Tống An An.
Bao nhiêu năm qua, Phó Tư Niên chưa bao giờ nhắc với tôi rằng anh có bất kỳ ân oán nào với nhà họ Phó và nhà họ Tống.
Anh cũng chưa từng kể với tôi về mẹ của mình.
Ngày đó đưa tôi về Kinh đô, anh chỉ nói nhà họ Phó là nhà của anh, là cội rễ của anh.
Còn đối với Tống An An, anh nói là tình yêu sâu đậm, là thanh mai trúc mã, là ánh trăng sáng trong lòng.
Về sau, anh và Tống An An ân ái mặn nồng, bắt đầu bàn chuyện liên hôn.
Nhà họ Phó khen anh có chí khí, dần dần để anh tiếp quản tập đoàn Phó thị.
Còn nhà họ Tống nhìn thấy tình yêu và sự chung thủy của anh dành cho Tống An An.
Cũng dốc hết sức mình để phò tá chàng con rể tương lai này.
Cho đến sau khi Phó Tư Niên và Tống An An tổ chức đám cưới, nhà họ Tống thậm chí còn để Phó Tư Niên trực tiếp tiến vào hàng ngũ cổ đông và quản lý cấp cao của Tống thị.
Và kết quả là, Phó Trường Minh nhảy lầu, Tống Hổ vào tù.
Tiền căn hậu quả, ngọn ngành căn do.
Nhiều chuyện tôi không rõ, nhưng dường như cũng lờ mờ hiểu ra rồi.
Nhưng tôi đã chết rồi.
Giờ đây dù có thêm bao nhiêu câu chuyện đi chăng nữa, đối với tôi, tất cả đều không còn quan trọng.
Phó Tư Niên quỳ trong gió tuyết, giống như một bức tượng điêu khắc.
Chỉ có bờ môi mỏng run rẩy, đứt quãng thốt ra âm thanh: “Con phải đi tìm Tiểu Niên rồi.”
“Đã hứa rồi mà, phải chăm sóc cô ấy thật tốt.
Con đã không làm được, cô ấy oán hận con, con biết chứ…”
“Mẹ, đã lâu lắm rồi con không được nhìn cô ấy thật lâu một lần.
Lần cuối cùng nhìn cô ấy thật lâu là năm cô ấy mười chín tuổi, cái đêm con đưa cô ấy đến Kinh đô.”
“Tiểu Niên của con, năm nay đã hai mươi hai tuổi rồi.
Chúng con đã đính hôn bao nhiêu năm như vậy, đã đến lúc tổ chức một đám cưới thật tử tế, đã đến lúc kết hôn rồi.”
“Tiểu Niên của con không thích Kinh đô, con nên đưa cô ấy về nhà thôi.
Con phải đi tìm cô ấy rồi…”
Anh quỳ rất lâu trong tuyết, không ngừng lẩm bẩm một mình vô số lần.
Rồi từ từ, lảo đảo đứng dậy.
Ánh trăng vô tận phản chiếu trên cánh đồng tuyết, lạnh lẽo và hoang vu.
Anh gần như kéo lê cơ thể của chính mình, từng bước gian nan và chật vật rời khỏi nghĩa trang.
Giọng nói của anh vang lên rõ mồn một mà xa xăm trong đêm đen tĩnh mịch, như thể đến từ nơi chân trời.
“Đến lúc đi tìm cô ấy rồi, cuối cùng con cũng có thể đi tìm cô ấy rồi.
Nhưng cô ấy ở đâu nhỉ? Để con nghĩ xem, để con nghĩ thật kỹ xem.
Tiểu Niên của con, cô ấy đã đi đâu rồi?”
Tôi ngơ ngẩn nhìn theo bóng lưng của anh.
Cô độc, tàn tạ.
Giống như một chiếc lá khô trong gió, dần dần rơi rụng rồi ẩn mình vào cát bụi.
Mãi một lúc lâu sau, tôi mới chợt nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào khẽ khàng trong cổ họng mình.
Tại sao tôi lại khóc?
Tôi không biết.
Trái tim tôi, rõ ràng đã chết từ lâu rồi.
Phó Tư Niên lái xe về nhà.
Chiếc xe lạng lách trên đường, phía sau anh, tiếng còi xe của những phương tiện khác vang lên inh ỏi, hết đợt này đến đợt khác.
Nhưng anh chỉ nhìn chằm chằm về phía trước, nhìn về hướng con đường dẫn về nhà.
Như thể mọi âm thanh đều không thể lọt vào tai.
Khi anh về đến nhà, có một bóng người đang đứng ở sân trước.
Tống An An không biết từ đâu đã hỏi ra được địa chỉ này.
Cô ấy đến đây để tìm Phó Tư Niên.
So với vẻ mặt đau đớn oán hận khi đến Phó thị tìm anh ban ngày, giờ đây trong thần sắc của cô ấy chỉ còn lại sự cầu xin trong cơn giãy chết.
Cha ruột vào tù, gia sản tiêu tan trong phút chốc.
Cô ấy không thể không nôn nóng, không thể giương mắt nhìn mọi chuyện sụp đổ.
Phó Tư Niên như hoàn toàn không nhìn thấy cô ấy.
Anh đỗ xe ở sân trước, rồi xuống xe đi thẳng vào trong nhà.
Phía sau, Tống An An nhếch nhác đuổi theo, giọng nói nghẹn ngào:
“Tư Niên, anh cứu bố em với, cứu lấy nhà em với.
Cầu xin anh, xin anh hãy nể tình chúng ta dù sao cũng là vợ chồng một ngày.”
Phó Tư Niên đột ngột khựng bước, quay người lại nhìn cô ấy với vẻ không vui.
Thần sắc của anh có chút quái dị không bình thường:
“Tôi có vị hôn thê rồi, cô đừng làm Tiểu Niên của tôi hiểu lầm.”
Tống An An bị Phó Tư Niên tính kế đến mức này mà vẫn còn có thể khép nép cầu xin anh.
Thế nhưng khi nghe thấy cái tên của tôi thốt ra từ miệng anh, trong đáy mắt cô ấy bỗng lóe lên sự kinh ngạc và thù hận tột cùng.
“Tiểu Niên? Anh đang nói đến Khương Niên?”
Phó Tư Niên nhìn cô ấy đầy mất kiên nhẫn.
Đôi mắt Tống An An đỏ ngầu, không ngừng lắc đầu:
“Không, không thể nào.
Anh không yêu cô ấy, ngay cả nhẫn đính hôn anh cũng cướp của cô ấy để tặng cho em mà.
Em không tin, em không tin! Bao nhiêu năm qua, rõ ràng anh chưa từng nhìn thẳng cô ấy lấy một lần!”
Phó Tư Niên như vừa sực nhớ ra điều gì đó.
Ánh mắt anh từ từ dời xuống, dừng lại trên ngón áp út bàn tay trái của Tống An An.
Thực ra lúc trước, khi anh và Tống An An tổ chức đám cưới, cô ấy hoàn toàn có thể đòi một chiếc nhẫn cưới tốt hơn.
Nhưng vì oán hận tôi, muốn làm tôi khó chịu.
Nên cô ấy đã nói không cần tốn kém, khăng khăng lấy chiếc nhẫn đính hôn của tôi và Phó Tư Niên để làm nhẫn cưới của mình.
Cho đến tận bây giờ, chiếc nhẫn đó vẫn còn đeo trên tay cô ấy.
Trong đáy mắt Phó Tư Niên dần dâng lên một luồng cảm xúc gần như điên loạn.
Giọng anh dịu lại đôi chút, lên tiếng: “Vào đi, bên ngoài lạnh.”
Ánh mắt Tống An An chợt lóe sáng.
Chỉ vì một câu nói đó, dường như cô ấy đã quên sạch mọi thù mới nợ cũ.
Như thể vẫn là cô vợ nhỏ yêu sâu đậm Phó Tư Niên, cô ấy lập tức ngoan ngoãn theo anh vào cửa.
Nhưng ngay khoảnh khắc bước vào nhà, gương mặt cô ấy bỗng chốc cứng đờ.
Căn nhà này cô ấy chưa từng đến, và tất cả những thứ bên trong khiến cô ấy hoàn toàn sững sờ.
Trên khắp các bức tường trong phòng khách treo kín những bức ảnh của tôi.
Những bức ảnh lớn nhỏ nhiều đến mức khiến người ta cảm thấy có chút rợn người.
Đó là từ năm tôi mười chín tuổi đến năm hai mươi hai tuổi, trong suốt hơn ba năm mà Phó Tư Niên nói là yêu sâu đậm Tống An An.
Anh đã chụp lại vô số bức ảnh đời thường của tôi.
Có rất nhiều bức ảnh chắc hẳn là được cắt ra từ camera giám sát của trung tâm thương mại hay trường học.
Có những bức ảnh vốn dĩ xuất hiện cả ba người: Tống An An, tôi và Phó Tư Niên.
Bởi vì từ năm mười chín tuổi khi tôi đến nhà họ Phó, Phó Tư Niên hầu như chưa bao giờ ở riêng với tôi.
Thế nhưng những bức ảnh đó đã được cắt bỏ hình bóng của Tống An An.
Cứ như thể trong hơn ba năm qua, tôi và Phó Tư Niên đã rất nhiều lần riêng tư bên nhau.
Chỉ có hai chúng tôi cùng đi mua sắm, đi dạo bên bờ sông.
Ở trong trường học, trên đường phố.
Cùng ngắm bình minh, ngắm trăng sáng.
Ngắm mưa phùn, ngắm tuyết trắng.
Chỉ có anh và tôi, không có người thứ ba.
Còn có ảnh chụp mỗi lần sinh nhật của tôi trong vài năm qua.
Những bức ảnh này chắc chắn là do chính tay Phó Tư Niên chụp.
Vì trong ảnh còn xuất hiện bàn tay của Phó Tư Niên và món quà trên tay anh.
Trong ảnh, trông như thể ngay giây tiếp theo anh sẽ trao món quà đó vào tay tôi.
Nhưng những món quà ấy chưa bao giờ được tặng cho tôi, mà luôn nằm trong phòng thay đồ của anh.
Cùng với đống quần áo và trang sức mà anh đã mua cho tôi suốt những năm qua.
Khi còn sống, tôi chưa bao giờ biết về căn nhà này, về tất cả những bức ảnh và mọi thứ ở đây.
Càng không biết rằng, hóa ra mỗi lần sinh nhật tôi, Phó Tư Niên đều có mặt.
Cảm xúc của Tống An An cuối cùng sụp đổ hoàn toàn.
Cô ấy như phát điên, đột ngột lao tới.
Chộp lấy chiếc cốc trên bàn trà, hung hăng ném vào một bức ảnh của tôi.
Khung ảnh bằng kính vỡ tan tành, nước trà làm nhòe đi gương mặt tôi trong ảnh.
Cô ấy gào thét chửi bới: “Đồ tiện nhân, đồ tiện nhân!”
Ánh mắt Phó Tư Niên bỗng trầm xuống.
Anh tiến lên vài bước không một chút do dự, giáng một cái tát nảy lửa vào mặt Tống An An.
Tôi bị cảnh tượng này dọa cho da đầu tê dại trong thoáng chốc.
Tôi chưa bao giờ thấy Phó Tư Niên động thủ.
Ngày trước khi anh ở cùng tôi tại thị trấn nhỏ, tuy tính tình lạnh lùng ít nói nhưng cũng coi là người ôn hòa lễ độ.
Sau này về nhà họ Phó, anh cũng luôn duy trì vẻ lịch thiệp và tu dưỡng ngoài mặt.
Vậy mà lúc này, đôi mắt anh trở nên đỏ ngầu đáng sợ, giống như một con dã thú bị chọc giận hoàn toàn.
Cái tát đó lực rất mạnh, không có nửa điểm thương xót, chỉ có sự phẫn nộ và thù hận vô biên.
Cơ thể Tống An An lảo đảo, ngã quỵ xuống sàn.
Khi ngã xuống, bản năng của cô ấy muốn đưa tay ra vồ lấy bàn trà.
Nhưng lại vô tình làm đổ bình thủy đựng nước trên bàn, nước sôi sùng sục trút sạch ra ngoài.
Nước sôi dội từ cánh tay xuống tận bắp chân cô ấy.
Quần áo trên người Tống An An vốn đã xộc xệch lại mỏng manh.
Da thịt bị bỏng nặng, cô ấy phát ra một tiếng hét thảm thiết xé lòng.
Phó Tư Niên đứng từ trên cao, thản nhiên nhìn xuống sự đau đớn và nhếch nhác của cô ấy.
Anh như nhớ lại điều gì đó, một lúc sau thẫn thờ lẩm bẩm: “Lúc trước Tiểu Niên cũng bị như vậy.”
Tống An An đau đến mức mồ hôi vã ra như tắm, nhưng thần sắc lại ngơ ngác.
Rõ ràng cô ấy đã không còn nhớ chuyện mình từng cầm bình nước nóng làm bỏng tôi ở trường nữa.
Hay nói đúng hơn, số lần cô ấy bắt nạt tôi nhiều không đếm xuể.
Dĩ nhiên cô ấy không thể nhớ rõ từng vụ, từng việc một.
Có lẽ cuối cùng cô ấy cũng bắt đầu nhận ra Phó Tư Niên lúc này rất không bình thường.
Tiếp tục ở lại đây, cô ấy sẽ không nhận được bất kỳ lợi lộc nào.
Vì vậy cô ấy nén cơn đau thấu xương, vật lộn đứng dậy, vội vã muốn rời đi.
Nhưng Phó Tư Niên đã chộp lấy con dao gọt hoa quả trên bàn trà, bước lên vài bước, không chút biểu cảm chặn đường cô ấy.
Anh nhìn vào chiếc nhẫn trên tay Tống An An, thốt ra từng chữ một.
“Vẫn còn đồ, phải để lại đây.”
Sắc mặt Tống An An trở nên kinh hãi và trắng bệch.
Cô ấy cuống cuồng định tháo chiếc nhẫn trên tay ra.
Nhưng dù có dùng bao nhiêu sức lực, cô ấy cũng không thể tháo nó ra được.
Mấy năm nay, cô ấy sống cực kỳ sung sướng.
Cộng thêm việc vô cùng đắc ý vì cướp được chiếc nhẫn vốn thuộc về tôi.
Suốt mấy năm qua cô ấy chưa từng tháo chiếc nhẫn này ra, mà giờ cô ấy lại béo lên không ít.
Ngón tay to ra, chiếc nhẫn dường như đã lún sâu vào da thịt.
Ngón tay bị cô ấy kéo đến đỏ rực nhưng vẫn hoàn toàn vô dụng.
Cô ấy run rẩy lắp bắp: “Em… em sẽ tìm tiệm kim hoàn nghĩ cách, hôm khác em sẽ mang nhẫn đến cho anh.”
Phó Tư Niên đứng chắn trước mặt cô ấy không nhúc nhích, anh nói: “Không được.”
“Đồ đã nợ, sớm đã đến lúc phải trả rồi.”
Trong đôi mắt đẹp đẽ của Tống An An dần dâng lên nỗi sợ hãi tột cùng.
Cho đến khi Phó Tư Niên không nói không rằng, giống như lúc trước anh nắm lấy tay tôi, giật phắt chiếc nhẫn đi vậy.
Anh túm lấy ngón tay của Tống An An, rồi lưỡi dao gọt hoa quả lạnh lẽo áp sát vào.
Tôi nghe thấy tiếng thét chói tai đầy tuyệt vọng của Tống An An, tôi nhắm mắt lại.
Chiếc nhẫn đó, sau bao nhiêu năm, lần đầu tiên rời xa Tống An An.
Kèm theo đó là ngón tay của cô ấy.
Nhưng nó cũng không bao giờ có thể quay lại trên tay tôi được nữa.
Dù là đeo lại lên thi thể tôi, cũng không thể nữa rồi.
Thi thể của tôi đã được hỏa táng từ một tháng trước.
Phía cảnh sát quy định đối với những thi thể không có người nhận, thời hạn bảo quản tối đa là một tháng.
Quá thời hạn đó, cảnh sát sẽ chủ động hỏa táng và lưu giữ tro cốt.
Mà hiện tại, tôi đã qua đời được hai tháng rồi.
Ngày Tống An An tuyệt vọng cắt cổ tay tự sát.
Cô giáo dạy múa của tôi đã kịp thời đến Orlando.
Cô đã giúp tôi lo liệu hậu sự, rồi mang tro cốt của tôi về nước.
Ngay chiều hôm đó, cô đã dùng tài khoản mạng xã hội của mình.
Đăng đoạn video tôi và Phó Tư Niên đính hôn ở thị trấn nhỏ hơn ba năm trước lên mạng.
Cô uất hận đăng một bài viết dài hàng nghìn chữ, kể tội và chỉ trích từng việc một về hành vi bạc tình bạc nghĩa của Phó Tư Niên.
Bao gồm việc anh cướp đi nhẫn đính hôn của tôi, việc anh bắt tôi ra nước ngoài ngay trước thềm đám cưới với Tống An An.
Cô giáo của tôi vốn là một vũ công ba lê nổi tiếng quốc tế, có lượng người hâm mộ và sự quan tâm cực kỳ lớn.
Cộng thêm thân phận của Phó Tư Niên, sự việc liên quan nhanh chóng lao thẳng lên vị trí số một trong danh sách tìm kiếm nóng.
Giữa làn sóng chửi bới dữ dội, cũng xen lẫn không ít những bình luận tỏ vẻ thông minh, nói rằng đây là sự vu khống nhắm vào Phó Tư Niên.
Hai bên tranh cãi không dứt, nhưng rất nhanh sau đó, kết quả đã ngã ngũ.
Đêm đó, Phó Tư Niên xuất hiện trước truyền thông.
Người đàn ông chưa đầy ba mươi tuổi, vậy mà trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, trên đầu đã lốm đốm tóc bạc.
Trước vô số ống kính, giữa trời tuyết rơi, gương mặt anh xám xịt và trống rỗng, anh quỳ gối xuống.
Anh thừa nhận tất cả những lời cáo buộc của cô giáo tôi, còn về nguyên nhân sâu xa đằng sau, anh không hề giải thích.
Dư luận ở Kinh đô sục sôi, giá cổ phiếu của tập đoàn Phó thị sụt giảm nghiêm trọng chỉ sau một đêm.
Phó Tư Niên chỉ lặng lẽ quỳ suốt một đêm dài trong lớp tuyết sâu.
Cái lạnh thấu xương, nhưng anh dường như không hề cảm nhận thấy.
Người vẫn còn sống, nhưng lại như thể đã chết rồi.
Mãi đến ngày hôm sau khi trời đã sáng rõ.
Anh đi tìm cô giáo của tôi, muốn nhận lại tro cốt của tôi.
Cô giáo đã biết tất cả mọi chuyện, biết những năm qua Phó Tư Niên đã từng bước tính kế để trả thù nhà họ Phó và nhà họ Tống ra sao.
Nhưng dù là vậy, cô cũng không muốn giao tro cốt của tôi cho anh.
Cô nhìn Phó Tư Niên, chỉ nói một câu duy nhất:
“Dù anh có bao nhiêu thù mới nợ cũ đi chăng nữa, Khương Niên chưa bao giờ nên trở thành một vật hy sinh.”
Cơ thể Phó Tư Niên run bắn lên dữ dội, như thể vừa phải chịu một đòn chí mạng nhất.
Sắc mặt anh trắng bệch như người chết, thẫn thờ rời đi.
Cô giáo nhìn theo bóng lưng của anh, hốc mắt đỏ hoe.
Cô ôm chặt hũ tro cốt của tôi, giọng nói trầm thấp.
Giống như vô số lần trước đây cô từng tâm sự chân thành với tôi.
Cô khẽ nói với tôi: “Anh ta không xứng, Khương Niên của chúng ta không đi theo anh ta nữa.”
Phó Tư Niên không về nhà nữa.
Anh lái xe đi, trong lòng bàn tay nắm chặt chiếc nhẫn từng thuộc về tôi.
Cho đến khi xe chạy đi rất xa, rất xa, lên đến đỉnh núi, tiến sát về phía một vách đá.
Dưới vách đá là vùng biển rộng mênh mông bát ngát, bị lớp sương mù dày đặc của cuối đông bao phủ, không nhìn rõ thực hư.
Tốc độ xe của anh vẫn không hề giảm bớt, cho đến khi chiếc xe lao thẳng qua vách đá.
Giống như những bông tuyết mùa đông này, nhẹ tênh, lặng lẽ rơi xuống.
Vào khoảnh khắc cuối cùng, tôi nghe thấy giọng nói tràn đầy mong chờ và sự giải thoát của anh.
“Tiểu Niên, anh đến tìm em nhé.”
#Ngoại truyện: Phó Tư Niên
Đêm lấy lại được chiếc nhẫn từ tay Tống An An, tôi đã quay về quê cũ của Tiểu Niên.
Đó là một thị trấn nhỏ dịu dàng nhất.
Có dòng sông dài chảy trôi, có những cánh liễu bay lả tả trong gió.
Và từng có một Tiểu Niên của tôi, biết nhõng nhẽo, biết làm nũng, biết khóc và biết cười.
Hơn ba năm trước, khi cha của Tiểu Niên sắp qua đời.
Ông nắm chặt tay tôi và nói: “Ta biết, con cuối cùng cũng không cam lòng. Nếu con vẫn quyết định quay về báo thù, thì một là hãy rời xa con gái ta. Hai là, cho dù đi đến bước đường nào, cũng phải chăm sóc tốt cho con bé, bảo vệ con bé thật vẹn toàn.”
Ông ấy nói đúng, tôi không thể cam lòng.
Cha tôi, Phó Trường Minh, là một con cầm thú.
Năm tôi mười lăm tuổi, ông ta đã dâng mẹ tôi lên giường của Chủ tịch tập đoàn Tống thị — Tống Hổ.
Chỉ để đổi lấy quyền lực và địa vị mà ông ta khao khát.
Mẹ tôi thà chết không chịu nhục, bà đập nát một chiếc ly thủy tinh.
Dùng mảnh vỡ ấy để tìm đến cái chết.
Bà thoi thóp hơi thở cuối cùng để kể cho tôi nghe tất cả.
Tôi mãi mãi ghi nhớ ánh mắt của bà trước khi nhắm mắt.
Đau đớn, phẫn uất, nhục nhã, không cam tâm.
Cơn ác mộng ấy giày vò tôi đêm này qua đêm khác, khiến tôi sống không bằng chết.
Sau khi mẹ tôi mất, Tống Hổ lo sợ chột dạ.
Hắn nâng đỡ người cha cầm thú của tôi, hai kẻ cấu kết với nhau, phất lên như diều gặp gió trên thương trường.
Còn cái chết của mẹ tôi được kết luận sơ sài là tự sát do trầm cảm.
Tôi chưa kịp báo thù thì đã bị Tống Hổ tính kế, cho người lái xe đưa tôi đến đỉnh núi hoang vu không bóng người.
Tôi bị đánh đến hơi thở thoi thóp, rồi bị ném xuống vực sâu vạn trượng.
Sau đó, tôi hôn mê rất nhiều ngày.
Tôi không rõ mình đã sống sót thần kỳ như thế nào.
Chỉ biết khi tỉnh lại lần nữa, Tiểu Niên đã ngồi bên giường tôi.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp cô ấy.
Thiếu nữ có đôi mắt trong trẻo sáng ngời, tựa như một con búp bê tỏa ra hào quang.
Tôi biết Tống Hổ đã nảy sinh ý định giết tôi.
Tôi không đủ sức đối kháng với nhà họ Tống, quay về lúc này chỉ có con đường chết.
Lấy trứng chọi đá, muốn báo thù bây giờ là điều không tưởng.
Vì vậy, tôi cầu xin nhà họ Khương giữ tôi lại.
Tiểu Niên đã ở bên tôi, cùng tôi vượt qua quãng thời gian đau đớn và dằn vặt nhất.
Khi những vết thương trên người tôi bắt đầu kết vảy, chúng ngứa ngáy đến mức khó chịu đựng nổi.
Tiểu Niên thức trắng đêm canh chừng tôi, hết lần này đến lần khác chườm đá, sát trùng cho tôi.
Lòng dạ cô ấy thật mềm yếu.
Lúc đó cô ấy rõ ràng mới quen tôi không lâu, nhưng thấy tôi đau đớn khổ sở, cô ấy lại xót xa đến mức nước mắt rơi lã chã.
Đã rất nhiều lần tôi muốn quay về.
Mẹ tôi chết thảm, tôi không nên sống tạm bợ ở đây.
Nhưng cha của Tiểu Niên sớm đã nhận ra trải nghiệm và tâm tư của tôi.
Ông sống cả đời bình lặng, ông thẳng thắn nói với tôi rằng, ông tuyệt đối không muốn hai cha con họ bị cuốn vào vòng xoáy thù hận này.
Ông nói: “Nếu con muốn quay về báo thù, hãy chia tay với Tiểu Niên của ta, và đừng bao giờ quay lại đây nữa.”
Tôi không muốn thừa nhận rằng tôi không nỡ rời xa cô ấy.
Ngày qua ngày, năm qua năm.
Sớm tối có nhau, sự chăm sóc tận tình.
Đối với Tiểu Niên, tôi sớm đã nảy sinh tình cảm từ lúc nào không hay.
Thế là tôi hết lần này đến lần khác tự an ủi mình rằng bản thân còn quá yếu ớt.
Dù có quay về cũng không phải là đối thủ của nhà họ Tống và họ Phó.
Cứ như vậy, ngày tháng êm đềm trôi đi.
Cho đến khi Tiểu Niên mười chín tuổi, còn tôi hai mươi bốn tuổi.
Tôi tự thấy mình đã đủ sức để quay về nhà họ Phó thử một phen.
Và đúng lúc này, cha của Tiểu Niên lâm bệnh, chẳng còn sống được bao lâu.
Tôi thừa nhận, tôi ích kỷ.
Tôi muốn báo thù, nhưng lại không muốn buông bỏ Tiểu Niên.
Tôi nghĩ, mình nhất định có thể chăm sóc tốt cho cô ấy.
Tôi có thể mang cô ấy theo bên mình, vừa báo thù vừa bảo vệ cô ấy.
Hơn nữa, tôi và cô ấy đã đính hôn.
Tôi vẫn hằng mong đợi một tương lai thật dài phía trước cùng cô ấy.
Dù thế nào, tôi cũng không muốn buông tay.
Nhưng trên đời này, có mấy chuyện dễ dàng lưỡng toàn kỳ mỹ.
Tôi trở về nhà họ Phó, nhưng lại phát hiện nội bộ nơi đó chằng chịt những mối quan hệ phức tạp.
Phó Trường Minh sớm đã có vợ mới, có con cái mới.
Hàng xóm láng giềng, chú bác họ hàng nhà họ Phó đều nhìn tôi bằng ánh mắt đầy cảnh giác và thù địch.
Còn Tống Hổ, vì chuyện của mẹ tôi, lại càng kiêng dè tôi tột độ.
Đừng nói đến chuyện báo thù, ngay cả việc muốn có một chỗ đứng ở đây cũng không hề dễ dàng.
Tôi suy đi tính lại, cuối cùng chỉ tìm thấy một quân cờ: Tống An An.
Cô ta là con gái rượu mà Tống Hổ cưng chiều nhất, vì cô ta mà ông ta có thể nhượng bộ không giới hạn.
Mà nhà họ Tống gia thế hiển hách, Phó Trường Minh nằm mơ cũng mong được liên hôn với nhà họ Tống để mạnh càng thêm mạnh.
Vì vậy, thông qua Tống An An, tôi rất có khả năng đạt được mọi thứ mình muốn.
Ngoài cách này ra, tôi không nghĩ ra được cách thứ hai.
Thế nhưng Tiểu Niên của tôi, Tiểu Niên của tôi…
Cô ấy đã phải chịu quá nhiều ấm ức.
Tôi hết lần này đến lần khác giả vờ làm ngơ, giả vờ như không hề dao động.
Nhưng làm sao tôi có thể thực sự không thấy, làm sao có thể thực sự không quan tâm?
Lần đầu tiên cô ấy bị tôi ức hiếp, bị tôi giật mất nhẫn, khóc nức nở dưới màn mưa lớn.
Cô ấy từng chút một thất vọng về tôi, rồi đi đến tuyệt vọng hoàn toàn.
Tình yêu nồng cháy trong đôi mắt ấy từng chút một lụi tàn như ngọn lửa sắp tắt.
Cho đến khi cô gái nhỏ kiêu kỳ tùy hứng ấy trở nên trầm mặc, phục tùng.
Không biết khóc, không biết náo loạn, không tranh giành, không đoạt lấy.
Cuối cùng cô ấy không còn yêu tôi nữa, và cũng bắt đầu không còn oán trách tôi nữa.
Tất cả những điều đó.
Những thay đổi lặng lẽ nhưng dữ dội ấy.
Làm sao tôi có thể không biết, làm sao tôi có thể thực sự không hay biết cơ chứ?
Dằn vặt đêm ngày, tôi thức trắng suốt bao đêm không ngủ được.
Vô số lần nhìn bóng đêm đen đặc dần dần hửng sáng.
Tôi đã nghĩ rất nhiều lần, nhất định phải nhanh hơn nữa, nhanh hơn chút nữa.
Chờ đến khi mọi thứ lắng xuống, tôi sẽ ôm thật chặt Tiểu Niên của mình, nhìn cô ấy thật kỹ.
Đã quá lâu rồi, tôi thậm chí không dám nhìn thẳng vào cô ấy lấy một lần.
Sợ cảm xúc mất khống chế, sợ không giấu nổi tình yêu.
Sợ lộ sơ hở, sợ công lao đổ sông đổ biển.
Nhưng tôi thực sự rất yêu cô ấy.
Tôi nằm mơ cũng nghĩ đến cái đêm mà mọi chuyện kết thúc.
Tôi sẽ xin lỗi cô ấy thật chân thành, sẽ thực hiện lời hứa của mình.
Sẽ dùng cả quãng đời còn lại, dùng tất cả những gì mình có để bù đắp và chăm sóc cô ấy.
Vô số lời giấu kín trong lòng, không một từ nào dám thốt ra cửa miệng.
Vì vậy, tôi chỉ dám nhìn trộm qua camera giám sát, trốn trong những góc tối tăm.
Hết lần này đến lần khác ngắm nhìn từng chi tiết trên gương mặt cô ấy.
Từng chút một thu thập ảnh của cô ấy, mua hết tất cả những gì cô ấy thích.
Rồi cất giấu tất cả trong một căn nhà không ai biết tới.
Huyễn hoặc rằng sẽ có một ngày, tôi có thể đưa cô ấy đến đây.
Trao tất cả cho cô ấy, nói hết tâm tư với cô ấy.
Ba năm, hơn một nghìn ngày đêm.
Tôi rất nhớ cô ấy, chưa từng một ngày, một khắc nào quên đi hay buông bỏ cô ấy.
Vô số lần ánh mắt cô ấy dừng trên người tôi.
Mang theo sự khẩn cầu, hoặc ai oán.
Nhưng tôi chỉ có thể giả vờ không thấy, đi ngang qua cô ấy để nắm lấy tay Tống An An.
Người mình yêu nằm ngay trong khóe mắt, nhưng chẳng dám chia sẻ thêm nửa tia nhìn.
Cái tay đang nắm, cái ôm đang trao, lại là tất cả những thứ mình ghê tởm nhất.
Mỗi lúc như vậy, tôi đều vô cùng khao khát và nôn nóng.
Hy vọng kế hoạch của mình có thể nhanh hơn, thuận lợi hơn.
Bởi vì cho dù chỉ là nhìn thoáng qua, tôi cũng thấy được.
Tiểu Niên của tôi không còn cười nữa, cô ấy không còn muốn nhìn tôi nữa.
Tôi không dám tưởng tượng nếu để cô ấy chờ thêm, hậu quả sẽ là gì.
May mắn là mọi thứ vẫn coi như suôn sẻ.
Sau nhiều năm nỗ lực, đêm đó cuối cùng tôi cũng mượn tay người khác đẩy Phó Trường Minh và Tống Hổ vào đường cùng.
Người cha cầm thú Phó Trường Minh không chịu nổi áp lực và sự chửi bới, đã chọn cách nhảy từ lầu cao xuống, nát bét như vũng bùn.
Tống Hổ tuy sợ tội bỏ trốn, nhưng bị cảnh sát truy nã gắt gao, khó mà thoát khỏi lưới pháp luật.
Tôi không thể chờ thêm dù chỉ một khắc.
Đêm đó tôi đi tìm Tiểu Niên, vừa vặn bắt gặp lúc cô ấy xong việc làm thêm.
Cô ấy bị một chàng trai chặn lại dưới ánh đèn đường để tỏ tình.
Cuối cùng tôi không cần phải che giấu hay che đậy nữa.
Nên tôi đã sải bước tiến tới, nắm chặt lấy tay cô ấy.
Tôi nói, tôi là vị hôn phu của cô ấy.
Khi câu nói đó thốt ra, tôi thậm chí cảm thấy trái tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hơn ba năm, tôi đã đợi đến mức sắp phát điên rồi.
Tôi thực sự sắp phát điên rồi.
Tôi sợ vô cùng, sợ rằng Tiểu Niên sẽ đẩy tôi ra.
Ba năm lạnh nhạt, tôi nghĩ có lẽ cô ấy sẽ không cần tôi nữa.
Thế nhưng đêm đó cô ấy lại không từ chối tôi, thậm chí còn mang theo hơi men và ánh mắt vẫn đầy sự sùng bái xen lẫn nụ cười mỉm, đi theo tôi về nhà.
Dường như ba năm chúng tôi đã trải qua chỉ là một cơn ảo giác.
Chúng tôi lại quay về thuở ban đầu, khi vừa mới đính hôn, ân ái ngọt ngào.
Đêm đó chúng tôi quấn quýt không rời, tôi đã thề trong lòng.
Mãi mãi, mãi mãi.
Tôi tuyệt đối sẽ không để Tiểu Niên của mình phải chịu thêm một chút ấm ức nào nữa.
Từ nay về sau dù có chuyện gì lớn lao đi chăng nữa, tôi cũng tuyệt đối không bao giờ chọn cách làm tổn thương cô ấy, khiến cô ấy buồn lòng thêm nữa.
Tất cả đau khổ, tất cả những ngày khó khăn cuối cùng cũng đã trở thành quá khứ.
Khi ôm chặt cô ấy vào lòng, tôi thậm chí đã tràn đầy niềm vui, bắt đầu mơ mộng về tương lai của chúng tôi.
Tôi thậm chí bắt đầu ảo tưởng và nói về những đứa con của chúng tôi sau này.
Nhưng chuyện lại không kết thúc như vậy.
Tống Hổ không chịu đầu hàng.
Đến lúc chết hắn vẫn tìm được kẻ thế mạng.
Kẻ đó đã nhận hết tội thay hắn và vào tù.
Còn hắn, ngoài việc nộp phạt một số tiền lớn và công khai xin lỗi trước truyền thông, thì hoàn toàn thoát thân.
Ngược lại, vì chuyện này mà hắn bắt đầu nghi ngờ sự cố của mình có liên quan đến tôi.
Hắn lại một lần nữa nảy sinh lòng phòng bị với tôi.
Tôi đã nỗ lực bao nhiêu năm như vậy, không thể chấp nhận việc để hắn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật như thế.
Dù thế nào tôi cũng không cam tâm.
Để thực hiện ván cược cuối cùng, để lấy lại sự tin tưởng từ nhà họ Tống.
Tôi chỉ còn cách trực tiếp tuyên bố sẽ kết hôn với Tống An An.
Để bày tỏ quyết tâm sẽ chung sống cả đời với Tống An An, cùng tiến cùng lui với nhà họ Tống.
Và để không khiến Tiểu Niên gặp nguy hiểm, tôi đã để cô ấy ra nước ngoài.
Tống Hổ vẫn nghi ngờ tôi.
Nhưng Tống An An vì lời cầu hôn của tôi và việc tôi bắt Khương Niên ra nước ngoài mà cảm động đến phát khóc.
Cô ta trực tiếp tuyên bố, nếu Tống Hổ không chấp nhận tôi, cô ta sẽ đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Tống.
Tống Hổ vốn nuông chiều con gái, cộng thêm việc thấy được “lòng thành” của tôi.
Hắn miễn cưỡng gạt bỏ nghi ngờ, để tôi quay lại làm việc tại tập đoàn Tống thị.
Vào thời điểm mấu chốt này, lẽ ra tôi nên an phận một chút, không nên động thủ ngay.
Nhưng tôi lại nhận được cuộc gọi từ cô giáo của Tiểu Niên, nói rằng không liên lạc được với cô ấy nữa.
Tôi lo sốt vó, không thể chờ thêm được nữa.
Thế là tôi chỉ còn cách đánh liều, trực tiếp ra tay.
Giây phút cuối cùng suýt chút nữa đã xảy ra chuyện, may sao vẫn vượt qua được.
Tống Hổ vào tù, bị phán án chung thân.
Vận may của tôi dường như tốt đến thế, mà dường như cũng tệ đến thế.
Mối thù lớn đã được báo, từng bước đều suôn sẻ.
Nhưng Tiểu Niên của tôi, cô ấy không quay về nữa, cô ấy không cần tôi nữa.
Cô ấy sẽ mãi mãi không bao giờ cần tôi nữa.
Đêm tôi quay lại thị trấn nhỏ, mấy bà thím hàng xóm ghé qua thăm tôi.
Họ tò mò nhìn ngó ra sau lưng tôi, thay nhau hỏi:
“A Niên, Tiểu Niên của cháu đâu rồi?”
Trước đây ở thị trấn này, hai chúng tôi luôn như hình với bóng.
Thỉnh thoảng tôi đi ra ngoài, lúc trở về, Khương Niên sẽ đứng chờ bên lề đường.
Cô ấy sẽ vẫy tay gọi tôi từ xa, rồi lao vào lòng tôi với vẻ mặt rạng rỡ niềm vui:
“A Niên à A Niên, em đợi anh lâu lắm rồi đấy!”
Lúc đó, cô ấy không biết thẹn thùng, cũng chưa bao giờ che giấu tình yêu của mình.
Khi chạy lại gần nhìn tôi, đôi mắt cô ấy như những vì sao, trong sự sáng ngời đó luôn phản chiếu hình bóng của tôi.
Mấy bà thím tụ tập lại, nhìn chúng tôi rồi cười ha hả.
Cô ấy phớt lờ tất cả, ôm lấy cánh tay tôi, lảo đảo đi bộ về nhà.
Dưới ánh trăng, hai cái bóng đan xen vào nhau, đẹp tựa như một giấc mộng.
Tôi chìm đắm trong ký ức, hồi lâu vẫn không thoát ra được.
Mãi đến khi bà thím bên cạnh ngạc nhiên hỏi lại: “Tiểu Niên thế mà không về cùng cháu à?”
Tôi mới sực tỉnh, đáp lại: “Cô ấy sẽ sớm về thôi ạ.”
Mấy bà thím cười nói đùa giỡn: “Chắc là có việc bận đột xuất rồi.”
“Chắc là sắp phi như bay về đây rồi, con bé đó chẳng rời cháu được đâu.”
Tôi muốn mỉm cười theo họ.
Nhưng nhếch khóe môi lên, lại chẳng nặn ra nổi một chút ý cười nào.
Quay đầu lại, trên con đường dài vắng lặng.
Nơi cuối đường thấp thoáng bóng dáng ấy, dường như vẫn còn đó hình bóng của cô ấy.
Tôi có thể lừa người khác, nhưng rốt cuộc không thể lừa dối chính mình.
Tiểu Niên của tôi, cô ấy không bao giờ quay lại nữa.
Cũng đã đến lúc, tôi phải đi tìm cô ấy rồi.
Cô giáo dạy múa không muốn trao tro cốt của Tiểu Niên cho tôi.
Tôi biết, cô ấy oán hận tôi, cảm thấy tôi không xứng đáng.
Và tôi thật sự không xứng đáng.
Tôi lái xe, lao xuống vực sâu, để đi tìm Tiểu Niên của mình.
Dưới lực va chạm kinh hồn, vào khoảnh khắc cuối cùng, tôi cảm thấy máu tươi đã làm mờ đi tầm nhìn.
Nhìn qua lớp sương mù dày đặc phía trước, tôi dường như lại thấy Tiểu Niên của tôi đang vẫy tay gọi mình.
Cô ấy cười với đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, nhào vào lòng tôi, hờn dỗi trách móc:
“A Niên à A Niên, em đợi anh lâu lắm rồi đấy!”
– Hết-