#HD 119 Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chúng tôi ký hợp đồng, cô ấy thực sự chuyển cho tôi 50 triệu tệ. Tôi lấy ra cuốn nhật ký định đem đốt đi, 5 năm 5 cuốn, mỗi cuốn 365 trang.
Mỗi trang giấy đều đong đầy tình cảm, ngoài việc viết thực đơn nấu ăn mỗi ngày cho Lục Chính Uyên, còn có những chuyện nhỏ nhặt xảy ra giữa chúng tôi. Từng chút một, hỉ nộ ái lạc đều được tôi ghi lại bằng con chữ.
Khi Sở Dao đưa tay nhận lấy, cô ấy lại chấn động sâu sắc một lần nữa. Nhưng lần này là cảm thấy, tình yêu nồng cháy này của tôi dành cho Lục Chính Uyên hoàn toàn xứng đáng với cái giá 50 triệu tệ.
Tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng. Trong lòng sảng khoái vô cùng. 5 năm chân thành đánh đổi bằng một số tiền khổng lồ, coi như không phụ lòng tuổi thanh xuân.
Sở Dao làm theo nội dung trong nhật ký, mỗi ngày đều mô phỏng cách làm của tôi, luyện tập ngày qua ngày. Khi thấy đã ổn mới nấu cho Lục Chính Uyên ăn.
Lục Chính Uyên vừa ăn miếng đầu tiên đã nhận ra sự quen thuộc. Trong đầu anh hiện lên những hình ảnh Thẩm Thư Vũ đối tốt với mình, những bữa cơm ấm cúng, nước ngâm chân ấm áp, những động tác xoa bóp dịu dàng.
Những hình ảnh ngọt ngào khi ở bên nhau như một cuốn phim quay chậm liên tục lóe lên trong đầu.
Bữa cơm đó anh ăn sạch sẽ, Sở Dao thở phào nhẹ nhõm vì vui mừng. Cô ấy tưởng rằng đây là khởi đầu tốt đẹp, có thể dựa vào 5 cuốn nhật ký đó để kéo trái tim Lục Chính Uyên trở về hoàn toàn.
Nhưng cô ấy không biết rằng, Lục Chính Uyên rốt cuộc vẫn phát hiện ra sự tồn tại của 5 cuốn nhật ký đó.
Anh tự nhốt mình trong thư phòng, tựa lưng vào tủ sách, một chân duỗi thẳng, một chân co lại.
Anh lật xem từng trang một, mỗi trang đều có những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống làm nhòe đi nét chữ.
Xem mỗi trang, anh lại tự tuyên án tử cho chính mình một lần. Anh mới biết trong suốt 5 năm, những ngày anh cảm thấy hạnh phúc đều là nhờ sự dụng tâm vun đắp của Thẩm Thư Vũ.
Mới lật được vài trang, anh đã khóc không thành tiếng. Đôi vai run rẩy, cảm giác ngột ngạt đau đớn bao trùm lấy anh.
Nhất là khi anh đọc được rằng, 4 năm trước, anh bị đau dạ dày nhập viện, cách điều trị của bác sĩ chỉ trị được phần ngọn không trị được phần gốc.
Thẩm Thư Vũ biết một vị lão quân y ở nơi xa xôi có phương thuốc gia truyền chữa bệnh dạ dày, đã không quản dặm trường tìm đến đó.
Phương thuốc là của tổ tiên để lại, họ không bán. Thẩm Thư Vũ đã quỳ trước cửa nhà người ta suốt 5 ngày, không ăn không uống, đến mức kiệt sức hôn mê mới khiến họ cảm động, mới lấy được thuốc mang về.
Kể từ đó, dù dạ dày anh vẫn yếu nhưng không còn những cơn đau thắt nữa. Và những chuyện này, Thẩm Thư Vũ chưa từng hé môi với anh dù chỉ một lời. Cái mạng này của anh luôn được cô chăm chút nâng niu.
Lục Chính Uyên hối hận đến mức không thở nổi. Anh thật đáng chết, sao có thể nói một người phụ nữ tốt như vậy là “liếm cẩu”, sao có thể phụ bạc một tình yêu nồng nhiệt và chân thành đến thế. Anh thực sự muốn tự đấm chết chính mình!
Suốt 3 ngày trời, anh không ăn không uống xem hết 5 cuốn nhật ký. Cuối cùng không kìm lòng được, vào một đêm mưa tầm tã, anh quỳ trước cửa nhà tôi.
Anh nói: “Thư Vũ, em vì anh mà chịu nhiều khổ cực như vậy, em giận mà không cần anh nữa, anh hiểu.”
“Bây giờ anh thực sự biết sai rồi, cầu xin em tha lỗi cho anh, cho anh một cơ hội cuối cùng, vì em, anh thực sự có thể vứt bỏ mọi thứ.”
Tôi che ô bước ra, mưa lớn làm ướt đẫm gấu váy tôi. Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lộ ra tia hy vọng, nắm lấy gấu váy ẩm ướt của tôi:
“Thư Vũ, anh sai rồi, em cho anh một cơ hội cuối cùng được không?”
“Chỉ có em là thực lòng yêu anh, anh biết anh đã làm tổn thương em, không có mặt mũi nào cầu xin em tha thứ. Nhưng anh thực sự không thể sống thiếu em, hôm nay anh nhất định phải giữ em lại, em thực sự là người quan trọng nhất trong cuộc đời anh!”
Cảm xúc của tôi bình lặng, giọng nói lạnh như cơn gió trong đêm mưa bão này:
“Lục Chính Uyên, anh phải biết rằng, tôi không phải là kẻ lụy tình của anh, giữa chúng ta đã kết thúc từ ngày anh và Sở Dao nộp đơn xin kết hôn rồi!”
“Nếu anh thực sự cảm thấy hổ thẹn với tôi, thì xin anh hãy giữ chút tự trọng và đừng đến làm phiền tôi nữa!”
“Anh hiện tại là người đã có vợ, cũng sắp làm cha rồi, tôi có lòng tự trọng và sự kiêu hãnh của mình. Nếu anh còn chút tình yêu nào dành cho tôi, thì nên tôn trọng kết cục hiện tại, tôn trọng lựa chọn của tôi.”
Anh bàng hoàng lắc đầu, định cầu xin thêm nhưng lại muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng hóa thành một câu:
“Anh sẽ cho em thấy lòng thành của anh, anh sẽ không bỏ cuộc.”
Lời đã nói hết, tôi không thèm tốn lời với anh nữa. Anh cứ thế quỳ trong mưa suốt 5 ngày, gây náo động đến mức truyền thông cả thành phố đổ xô đến cửa nhà tôi để quay phim.
Hai ông bà nhà họ Lục hận sắt không thành thép dẫn người đến bắt về, Lục Chính Uyên đem cái chết ra phản kháng, họ cũng không làm gì được.
Sở Dao cũng đến tìm anh, dùng cả biện pháp cứng lẫn mềm để bảo anh về, dù là một lần nữa đem đứa con ra đe dọa, Lục Chính Uyên cũng không thỏa hiệp. Sở Dao nản lòng không quản anh nữa.
Chuyện này xôn xao trên mặt báo. Có người nói “lãng tử quay đầu quý hơn vàng”, cũng có người nói “tình sâu đến muộn còn rẻ rách hơn cỏ dại”. Tôi không bị những tiếng ồn đó ảnh hưởng. Cuối cùng, Lục Chính Uyên hôn mê ngã xuống và được đưa đi cấp cứu.
Anh ấy cũng giống như tôi, may mắn nhặt lại được một mạng. Kể từ đó, anh không đến tìm tôi nữa. Tin tức báo cáo rằng anh bị trầm cảm và đã ra nước ngoài điều trị.
Không lâu sau tôi thấy anh ấy trên tin tức là bức ảnh gia đình ba người bọn họ. Trong ảnh, con trai anh khoảng 2 tuổi, Sở Dao cười rất hạnh phúc, còn gương mặt anh luôn phảng phất vẻ u uất nhàn nhạt. Ngay cả trước ống kính, vẻ u uất đó cũng không thể che giấu được.
Cô bạn thân cười trêu tôi: “Bây giờ nhìn thấy cảnh này còn thấy nhói lòng không?”
Tôi mỉm cười nhạt, không thèm nhìn thêm gia đình ba người trong ảnh: “Thời gian chưa bao giờ là liều thuốc giải. Mình không bị kẹt trong quá khứ, nên không cần thuốc giải.”
“Mình mà nhói lòng được à?” Tôi cười trêu lại cô ấy: “Nếu mình thực sự nhói lòng, thì cậu mới là người phải nhói lòng đấy.”
Cô ấy cười vô tư: “Thế thì anh họ mình còn nhói lòng hơn!”
Tôi cười theo, nhấp một ngụm nước trái cây, trong lòng ngọt ngào. Một năm trước tôi đã bắt đầu một mối tình mới, ở bên anh họ của bạn thân.
Đoạn tình cảm này tôi vẫn dốc hết lòng hết dạ, chỉ khác là, người hằng ngày vào bếp nấu nướng không còn là tôi nữa.
Người yêu mới khiến tôi được tận hưởng những ngày tháng “cơm bưng nước rót”, khiến tôi cảm thấy mình giống như một đứa trẻ luôn được anh ấy lo lắng, chăm chút.
So với mối tình trước, tôi thích mối tình này hơn nhiều. Sau một năm rưỡi yêu nhau, chúng tôi kết hôn. Chuyện này được truyền thông rầm rộ đưa tin trên mạng.
Không ngờ ngày hôm sau, Lục Chính Uyên đã uống thuốc ngủ tự sát. Nghe nói anh ấy vẫn luôn không thoát ra được, từng rất cố gắng nghĩ đến việc vì con mà sống tốt với Sở Dao, nhưng lòng không theo ý mình, đau khổ ngày này qua ngày khác.
Cuối cùng, chuyện tôi kết hôn lan truyền trên mạng đã trở thành sợi rơm cuối cùng đè chết mạng sống của anh.
Anh ấy để lại di thư trên mạng, từng câu từng chữ đều là sự hối hận đối với tôi và tình yêu chưa từng phai nhạt.
Thậm chí anh còn để lại toàn bộ tài sản đứng tên mình cho tôi.
Lòng tôi dấy lên một nỗi xót xa u sầu, không ngờ đây lại là kết cục của anh. Trong khi ban đầu, tôi thực sự chỉ hy vọng sau khi đường ai nấy đi, mỗi người đều có thể tìm thấy hạnh phúc của riêng mình…
– hết –