#HD 231 Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phó Dục Thần nghe vậy bèn bật cười, trong mắt không mảy may một chút lo lắng. Một đứa con gái nhà quê nghèo hèn, đến cha mẹ ruột còn chẳng dám cho biết chuyện vì sợ họ lo, thì có thể đi đâu? Chẳng lẽ định tiêu hết số tiền ít ỏi rồi ra ngủ dưới gầm cầu sao?
Anh ta vòng tay ôm lấy eo Kiều Vi Vi, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô ta như để trấn an:
“Cô ta làm sao mà so sánh được với em? Em cứ yên tâm dưỡng t.h.a.i đi, chúng ta còn cả tháng trời để vui chơi cơ mà.”
Phó Dục Thần tự đắc nghĩ rằng, anh ta chỉ cần đợi xem sau một tháng lang thang cơ cực, tôi – Vị m – liệu có biết điều mà “học cách ngoan ngoãn” hay không. Rời khỏi nhà họ Phó, tôi có thể đi đâu? Có thể trụ lại bên ngoài được bao lâu? Cuối cùng, chẳng phải vẫn sẽ phải lủi thủi quay về, cúi đầu nhận sai và nịnh nọt cầu xin sự ban ơn của anh ta đó sao?
Tôi kéo vali, lặng lẽ quay về căn nhà nơi mình đã lớn lên. Vừa bước chân qua ngưỡng cửa, mẹ tôi không hỏi han nửa lời, bà chỉ đỏ hoe mắt, dang rộng vòng tay ôm chầm lấy tôi vào lòng:
“Con gái của mẹ… con đã phải chịu khổ nhiều quá rồi.”
Trong lúc giúp tôi sắp xếp lại hành lý, bà bàng hoàng phát hiện tấm ảnh cưới đã bị rạch đôi, chỉ còn lại hình bóng lẻ loi của tôi trong khung kính. Giọng bà run rẩy, ánh mắt ngập tràn sự đau xót và thảng thốt:
“Con với Phó Dục Thần… thật sự ly hôn rồi sao?”
Bàn tay bà vẫn siết chặt lấy tay kéo vali của tôi như muốn san sẻ gánh nặng. Thật kỳ lạ, lúc Phó Dục Thần ký vào đơn ly hôn mà chẳng thèm chớp mắt, tôi không khóc. Lúc một mình lầm lũi kéo vali rời khỏi căn nhà đầy tủi nhục kia, tôi cũng không khóc. Vậy mà chỉ vì một câu hỏi tràn đầy hơi ấm và sự thương xót của mẹ, nước mắt tôi bỗng vỡ òa như vòi nước bị vặn mở, tuôn rơi không cách nào ngăn lại được.
“Đừng khóc, đừng khóc nữa con gái ngốc của mẹ. Cuộc hôn nhân này vốn dĩ nên chấm dứt từ lâu rồi, con không đáng phải chịu đựng sự dày vò như thế nữa.”
Mẹ ôm tôi, tay vỗ nhẹ lưng, giọng nói mềm mại như thấm nước ấm:
“Ai mà không nhìn ra thằng Phó Dục Thần đó trong nhà thì giấu giếm con, ngoài kia thì lăng nhăng?”
“Viện cớ này kia để ra ngoài hú hí, nó thì sung sướng, còn con thì sao? Một mình trơ trọi giữ căn nhà suốt ba năm trời!”
Tôi nghẹn ngào chẳng nói nổi lời nào,
ngay cả nước mắt trên má cũng là do mẹ nhẹ nhàng lau đi từng giọt.
Ba năm khổ sở ấy, tôi chưa từng kể chi tiết với bà.
Nhưng trong vòng tay mẹ, tôi như đứa trẻ, đem hết ấm ức và đau đớn nghiền nát mà tuôn ra, nói cho hả lòng hả dạ.
Nghe xong đầu đuôi mọi chuyện, mẹ tức đến đập mạnh xuống sofa, mắng liên tục mấy câu:
“Thằng khốn nạn Phó Dục Thần, chẳng ra cái giống gì hết!”
Mắng xong, bà quay sang nắm lấy tay tôi, ánh mắt chợt sáng lên,
bất ngờ hỏi:
“Con gái cưng, sau khi ly hôn rồi, con có muốn tìm một người khác để sống cho t.ử tế không?”
Tôi ngẩn người, rồi gật đầu:
“Tất nhiên là có.”
Dù tôi có một cuộc hôn nhân thất bại,
nhưng điều đó không có nghĩa là tôi từ bỏ quyền được hạnh phúc nửa đời còn lại.
Mẹ mỉm cười, nụ cười vừa ấm vừa tinh quái:
“Mẹ chỉ chờ nghe con nói câu này thôi. Đợi chút, mẹ có sắp xếp rồi.”
Bà lấy điện thoại ra, gửi một đoạn ghi âm:
“Tiểu Tần à, người em nhớ suốt năm năm nay, giờ ly hôn rồi đấy!”
Không lâu sau, một người đàn ông vội vã đến.
Tôi nhìn kỹ mới nhận ra “Tiểu Tần” trong lời mẹ,
chính là Tần Dật, Tổng tư lệnh tối cao của quân khu,
đồng thời cũng là thái t.ử nhà họ Tần – người nắm trong tay cả giới hắc bạch.
Một người như anh ta… lại thầm yêu tôi – một người phụ nữ đã ly hôn – suốt năm năm trời sao?
Chẳng ngờ, vừa gặp mặt, anh đã đưa cho tôi một xấp hồ sơ dày:
“Đây là toàn bộ lý lịch của tôi từ khi nhập ngũ đến nay, tất cả giao cho em.”
“Còn đây là toàn bộ thẻ ngân hàng, sổ tiết kiệm của tôi, tiền trong đó em muốn dùng thế nào cũng được.”
Tiếp đó, anh nhìn tôi, ánh mắt nóng bỏng mà chân thành,
giọng nói trân trọng đến mức run khẽ:
“Vị m, em có đồng ý lấy anh không?”
Tôi đồng ý.
Không tìm được lý do nào để từ chối cả.
Anh vừa đẹp trai, vừa giàu có, lại là tổng tư lệnh,
hơn nữa còn là người kế thừa của nhà họ Tần.
Nếu không nhờ bạn thân Tống Hoan kéo cầu nối, gọi anh đến,
tôi cũng chẳng biết rằng anh đã âm thầm thương tôi đến vậy.
Lễ đính hôn của tôi và Tần Dật được định vào một tháng sau.
Trong thời gian chuẩn bị, anh gần như không ngủ ba ngày ba đêm để lo mọi thứ chu toàn cho tôi,
ngay cả công việc của tập đoàn Tần thị cũng tạm giao cho cha anh xử lý.
Anh chăm chút từng chi tiết, kể cả chuyện nhỏ như giám sát may váy đính hôn cũng đích thân làm.
Một tháng sau, Kiều Vi Vi mang bụng bầu, khoác tay Phó Dục Thần đường hoàng xuất hiện trong lễ đính hôn của Tần thị.
Hai người ân ái, ngọt ngào, gương mặt rạng rỡ hạnh phúc.
Khi tôi trong bộ lễ phục sang trọng bước vào hội trường,
tiếng ồn ào lập tức tắt lịm.
Ánh mắt mọi người đều dồn về phía tôi.
Phó Dục Thần thoáng sững người, ánh nhìn u tối lại:
“Vị m, em tới làm gì?”
Tôi chỉ mỉm cười, không trả lời.
Anh tiến lên một bước, nắm chặt cổ tay tôi, giọng thấp trầm:
“Đừng gây chuyện nữa, đây không phải nơi em nên đến. Anh đã nói rồi, đợi Vi Vi sinh xong, mọi thứ sẽ lại như cũ.”
Đúng lúc ấy, cánh cửa lớn bỗng mở tung.
Một người đàn ông trong bộ vest đen được cắt may tinh xảo sải bước tiến vào.
“Ngài Tần đến rồi!”
“Cô dâu đâu?”
Mọi người đều ngóng về phía sau anh, tìm bóng dáng cô dâu thần bí.
Ngay cả Kiều Vi Vi cũng háo hức nhìn quanh.
Tôi vẫn đứng nguyên chỗ, cho đến khi Tần Dật dừng lại trước mặt mình.
Anh vươn tay về phía tôi,
tôi khẽ cười, đặt tay mình vào tay anh.
Phó Dục Thần hoảng hốt chạy theo:
“Vị m, đừng làm loạn, tối nay là lễ đính hôn của ngài Tần.”
Tần Dật liếc anh một cái, lạnh lùng cười khẩy:
“Vì loại người như anh, mà cô ấy phải uổng phí ba năm cuộc đời sao?”
Tôi mỉm cười:
“Đúng vậy, khi ấy nhìn nhầm người, thật không đáng.”
Anh nắm tay tôi, cùng bước lên sân khấu:
“Cảm ơn mọi người đã đến tham dự lễ đính hôn của tôi và cô Vị m.”
“Vị m là mối tình đầu của tôi. Tôi đã yêu đơn phương cô ấy suốt năm năm, giờ cuối cùng cũng có thể cưới được cô ấy, tôi thật sự quá hạnh phúc.”
“Hôm nay, trước mặt tất cả mọi người, tôi, Tần Dật, thề rằng: Cả đời này, nhất định không phụ cô ấy!”
Nói xong, anh quỳ một gối xuống,
đưa ra chiếc nhẫn kim cương xanh Josephine lấp lánh.
“Trời ơi, là viên kim cương xanh năm năm trước ở buổi đấu giá Anh quốc, người mua bí ẩn hóa ra là Tần tư lệnh!”
“Lãng mạn quá đi mất, đó là nhẫn đính hôn của Napoleon cơ mà!”
Tiếng xuýt xoa vang khắp hội trường.
Tần Dật nhìn tôi đầy yêu thương, tôi chưa kịp đưa tay thì anh vẫn kiên nhẫn giữ nguyên tư thế,
đến khi tôi mỉm cười đưa tay ra, anh run rẩy đeo nhẫn cho tôi.
Điều khiến tất cả kinh ngạc là,
ngay sau đó, Tần Dật công khai ký giấy chuyển nhượng 51% cổ phần của tập đoàn sang tên tôi:
“Từ hôm nay, Vị m là người lãnh đạo cả đời của tôi. Cô ấy nói hướng Đông, tôi tuyệt không dám đi hướng Tây.”
“Cả đời này, tôi chỉ yêu mình cô ấy.”
Lời anh khiến cả khán phòng vỗ tay rền vang.
Tôi cay xè sống mũi, cố kìm nước mắt,
nhưng anh đã ôm tôi vào lòng, khẽ cười thì thầm bên tai:
“Bà Tần, từ nay, nước mắt của em, chỉ được rơi vì anh.”