#HD 289 Chương 16
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Âm thanh đó dồn lại như một làn sóng đen, dội khắp cả con phố.
Âm u, rợn người, mang theo lời nguyền độc địa đến cực điểm.
Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng điên cuồng này dọa sững sờ.
Chuyện này đã không còn là tranh chấp gia đình nữa.
Mà là… một cuộc “đấu pháp tông tộc” công khai giữa lòng đô thị.
Một lời nguyền huyết mạch, không chết không thôi.
Bà “lão tổ” nhà họ Chu đứng phía sau đám đông.
Nghe từng câu từng chữ “đoạn tử tuyệt tôn” như đâm thẳng vào tim.
Nhìn vào ánh mắt lạnh lẽo như xuyên thấu lòng người của Tô Văn Uyên.
Cái thế giới quan “không tin thần linh” mà bà ta vừa cố gắng dựng lên…
Trong khoảnh khắc này lại sụp đổ hoàn toàn.
Sự ngang ngược mà bà ta luôn tự hào…
Trước thứ “không nói lý” này…
Trở nên nực cười, yếu ớt đến đáng thương.
Bà ta bỗng cảm thấy tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Hô hấp dần trở nên khó khăn.
Trước mắt tối sầm từng mảng.
“Phụt——”
Một ngụm máu phun thẳng ra khỏi miệng.
Bà ta run rẩy chỉ vào Tô Văn Uyên, mắt trợn trừng như chuông đồng.
“Yêu… yêu đạo…”
Chưa dứt lời.
Cả người bà ta như một khúc gỗ mục bị chặt đứt.
Đổ thẳng xuống đất.
Lần này… là thật sự tức đến ngất lịm.
Mà khoảnh khắc “bùng nổ” của màn đấu pháp này…
Cũng theo vô số ống kính, trong chớp mắt lan khắp toàn mạng.
#Kinh hoàng! Tông tộc ẩn thế trăm năm xuất sơn báo thù, lập đàn nguyền rủa kẻ thù tuyệt tự tuyệt tôn giữa phố#
Hot search… nổ tung.
17
Lần ngất thứ hai của bà “lão tổ” nhà họ Chu… không hề nhận được chút thương hại nào.
Trước một màn “đấu pháp tông tộc” đầy kịch tính và gây sốc như vậy…
Một bà già ăn vạ lăn lộn… trở nên nhỏ bé đến mức không đáng nhắc tới.
Dư luận trên mạng hoàn toàn bùng nổ.
Sự nhiệt tình của cư dân mạng bị câu chuyện ly kỳ này thổi bùng lên đỉnh điểm.
Họ tự phát chia thành nhiều phe.
Có “phe khảo chứng”, bắt đầu đào sâu khu Đông Sơn Tô Châu, xem có thật tồn tại một tông tộc họ Tô ẩn thế ba trăm năm hay không.
Có “phe huyền học”, nghiêm túc phân tích bố cục của “Thất Tinh cáo tội đàn”, cùng tính khả thi của việc “đốt thọ mệnh nguyền rủa”.
Còn đông nhất… là “phe hóng drama”.
Họ đào sạch mọi chuyện giữa tôi, nhà họ Chu và “nhà họ Tô” bí ẩn kia, từ đầu đến cuối.
Biến thành timeline rõ ràng, video phân tích logic chặt chẽ.
“Drama cực đại! Thiên kim bị bỏ rơi phản công! Hóa ra kịch bản là thế này!”
“Phân tích chuyên sâu: từ tranh chấp gia đình đến đấu pháp huyền học, Thẩm Nguyệt rốt cuộc đã trải qua những gì?”
“Tôi xin phong đây là nữ chính sảng văn mạnh nhất năm!”
Tôi… hoàn toàn nổi tiếng.
Studio của tôi cũng trở thành điểm check-in hot.
Dù cửa vẫn đóng kín, nhưng mỗi ngày đều có người kéo đến xem “đàn tế”, từ khách tò mò đến streamer.
Tô Văn Uyên và đội của ông ta làm việc cực kỳ chuyên nghiệp.
Họ thật sự dùng bùa vàng kéo dây phong tỏa trước cửa studio.
Mỗi ngày đều có hai “hộ pháp” mặc áo đen đứng hai bên, mặt không cảm xúc.
Không cho bất kỳ ai lại gần.
Cảm giác thần bí, áp lực… kéo căng đến cực điểm.
Còn nhà họ Chu…
Trở thành chuột chạy qua đường.
Những video trước đây họ kéo băng rôn, ăn vạ, chửi bới…
Bị đào lại toàn bộ.
Đặt cạnh “nhà họ Tô” – cao cấp, bí ẩn, lại mang màu sắc bi kịch chính nghĩa…
Thành một màn xử tử công khai giữa văn minh và thô bỉ.
Bà “lão tổ” nhà họ Chu lần này được đưa vào viện, thật sự bị chẩn đoán ra bệnh.
Cao huyết áp, bệnh tim, thiếu máu não.
Bác sĩ nói, nếu còn bị kích động thêm một lần nữa… rất có thể sẽ không qua khỏi.
Bà ta nằm trên giường bệnh, nhìn những tin tức trên điện thoại, nơi cả mạng xã hội đang tràn ngập lời chế giễu và chửi rủa nhà họ Chu.
Nhìn những bài phân tích “huyền học nguyền rủa” nghe có vẻ rất có lý kia.
Lần đầu tiên trong đời… bà ta cảm thấy một nỗi sợ hãi thấm tận xương.
Bà ta sợ rồi.
Thật sự sợ cái tên “yêu đạo” nhìn thì đạo mạo mà thực chất còn độc hơn cả bà ta kia… sẽ thật sự dùng thứ tà thuật gì đó, khiến nhà họ Chu tuyệt tự tuyệt tôn.
Bà ta muốn rút lui.
Muốn dẫn đám họ hàng quê mùa kia xám xịt quay về quê, từ nay không dám ló mặt ra nữa.
Nhưng… đã muộn rồi.
Ngay ngày hôm sau, khi bà ta vừa định nhận thua.
Một “phiên xét xử” còn lớn hơn, còn đâm thẳng vào tim hơn… giáng xuống.
Buổi họp báo của “tông tộc nhà họ Tô”.
Địa điểm được chọn là tầng cao nhất của khách sạn bảy sao xa hoa nhất thành phố.
Cả hội trường được trang trí theo phong cách cổ kính.
Phía sau sân khấu là bốn chữ viết bằng thư pháp cuồng thảo.
“Thiên đạo sáng tỏ.”
Tô Văn Uyên mặc một bộ trường sam lụa trắng được may thủ công tinh xảo hơn hẳn trước đó.
Ông ngồi chính giữa bàn dài, phía sau là một hàng “hộ pháp” áo đen đeo kính râm.
Khí thế… chẳng khác gì một ông trùm.
Bên dưới là hơn trăm cơ quan truyền thông từ khắp nơi đổ về.
Máy quay, ống kính, đèn flash sáng rực như ban ngày.
Còn tôi, với thân phận “huyết mạch nhà họ Tô”, cũng có mặt.