#HD 289 Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phải rồi, anh ta còn hiểu rõ hơn tôi, Lưu Ngọc Lan sẽ không bao giờ quên.
Bà ta chỉ cho rằng, đồ của tôi chính là đồ của nhà họ Chu.
“Nguyệt Nguyệt.”
Giọng Chu Hạo dịu xuống, bắt đầu đánh vào tình cảm.
“Anh biết em ấm ức, nhưng mẹ thật sự không qua khỏi nữa rồi, bác sĩ nói chỉ còn mấy ngày thôi.”
“Em coi như thương anh một chút, được không?”
“Bao nhiêu năm vợ chồng như vậy, chẳng lẽ không bằng một căn nhà?”
Tôi lặng lẽ nghe.
Những lời này, tôi đã nghe suốt mười năm.
Mỗi lần nhà họ Chu có chuyện, anh ta đều dùng cái gọi là tình cảm để trói buộc tôi.
Còn tôi, hết lần này đến lần khác nhượng bộ.
“Chu Hạo.” tôi ngắt lời, “Giữa chúng ta, từ lâu đã không còn tình cảm nữa rồi.”
“Em nói bậy!”
“Tôi có nói bậy hay không, trong lòng anh rõ nhất.”
Tôi mở sổ, đọc dòng đầu tiên.
“Năm thứ hai sau khi kết hôn, con trai Chu Vĩ muốn học trường tư, thiếu 50.000 tệ. Anh bảo tôi rút từ khoản tiền mẹ tôi để lại.”
“Lúc đó anh nói thế nào? Anh nói coi như cho anh cả vay, sau này nhất định sẽ trả.”
“Trả chưa?”
Hơi thở Chu Hạo trở nên nặng nề: “Chuyện từ bao nhiêu năm trước rồi, em còn nhắc lại làm gì?”
“Tôi đương nhiên phải nhớ.”
“Năm thứ tư, Chu Cường làm ăn thua lỗ 200.000 tệ, bị người ta chặn cửa. Nửa đêm anh quỳ trước mặt tôi, cầu xin tôi đem trang sức hồi môn đi cầm, giúp anh ta trả nợ.”
“Anh nói đó là em trai ruột của anh, anh không thể thấy chết mà không cứu.”
“Tôi đã cầm. Nhưng số tiền đó, anh ta đem đi trả nợ cờ bạc, không phải tiền hàng.”
“Những năm này, anh ta có từng cho tôi một sắc mặt tử tế chưa?”
Đầu dây bên kia, im lặng như chết.
“Năm thứ bảy, Chu Mẫn nhìn trúng một cái túi, 58.000 tệ. Anh quẹt thẻ tín dụng của tôi, nói muốn tạo bất ngờ cho em gái.”
“Kết quả thì sao? Cô ta đeo cái túi đó, đứng trước mặt tôi khoe khoang, nói anh trai cô ta thương cô ta thế nào.”
“Cô ta có từng nói một câu cảm ơn không?”
“Còn cả mẹ anh, bà Lưu Ngọc Lan. Mỗi năm hai lần khám sức khỏe cao cấp, một lần 30.000 tệ, mười năm là 600.000 tệ.”
“Bà ta nhập viện ba lần, mỗi lần đều ở phòng đơn cao cấp nhất, tổng cộng tôi bỏ ra 400.000 tệ.”
“Hôm nay bà ta nằm trên giường bệnh, nghĩ đến không phải là lòng tốt của tôi, mà là làm sao vơ vét sạch nốt chút tài sản cuối cùng của tôi, chia cho mấy đứa con cưng của bà ta.”
Mỗi câu tôi nói ra, sắc mặt Chu Hạo lại trắng thêm một phần.
Những chuyện này, anh ta đều có phần trong đó.
Anh ta tưởng tôi đã quên.
Tưởng rằng những gì tôi bỏ ra là đương nhiên, là tự nguyện.
“Chu Hạo, mười năm nay tôi bù đắp cho nhà các người, không tính bất động sản, chỉ riêng tiền mặt đã hơn 3.000.000 tệ.”
“Còn anh thì sao? Lương của anh, ngoài chi tiêu cho bản thân, số còn lại đi đâu?”
“Anh dám nói không?”
Tôi gập mạnh cuốn sổ lại.
Một tiếng “bốp” vang lên, như tát thẳng vào mặt anh ta.
“Thẩm Nguyệt, em…” cuối cùng anh ta cũng lên tiếng, giọng khô khốc, “Rốt cuộc em muốn thế nào?”
“Tôi đã nói rồi, ly hôn.”
“Tôi ra đi tay trắng.”
“Nhà, xe, tiền tiết kiệm, tất cả đều cho anh. Tôi chỉ lấy lại những gì mẹ tôi để lại, và của hồi môn của tôi.”
Anh ta rõ ràng bị lời tôi làm cho sững sờ.
Có lẽ không ngờ tôi lại sẵn sàng buông bỏ nhiều đến vậy.
“Không thể!” anh ta lập tức phản đối, “Em đừng hòng!”
“Tại sao?” tôi hỏi.
“Chúng ta là vợ chồng, của em cũng là của anh,dựa vào đâu em lấy đi một mình!”
Nghe chưa, đây mới là suy nghĩ thật của anh ta.
Của tôi, là của anh ta.
Của anh ta, vẫn là của anh ta.
“Chu Hạo, tôi không phải đang thương lượng với anh.”
Giọng tôi lạnh như băng.
“Chín giờ sáng mai, gặp nhau trước cổng cục dân chính.”
“Anh không đến, tôi sẽ trực tiếp nộp đơn ra tòa.”
“Cuốn sổ này, cùng toàn bộ lịch sử chuyển khoản những năm qua, đủ để thẩm phán tin rằng quan hệ hôn nhân của chúng ta đã hoàn toàn rạn nứt.”
“Đến lúc đó, phán quyết thế nào, không còn do anh quyết định nữa.”
Nói xong, tôi cúp máy luôn.
Điện thoại bị tôi ném lên sofa, trong lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có.
Ngọn núi đè nặng suốt mười năm, cuối cùng cũng bị chính tay tôi đẩy ra.
Không lâu sau, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ.
Lần này, nhẹ nhàng hơn nhiều.
“Chị dâu, là em, Chu Mẫn.”
Tôi bước đến cửa, nhìn qua mắt mèo.
Chu Mẫn đứng ngoài, trên mặt là nụ cười lấy lòng.
Cô ta đến làm gì?
Tôi không mở cửa.
“Chị dâu, chị mở cửa đi, em có chuyện muốn nói với chị.”
“Có gì mình từ từ nói, đừng giận anh em nữa.”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta diễn trò.
Thấy tôi không phản ứng, cô ta bắt đầu sốt ruột.
“Chị dâu, căn nhà học khu đó, em không cần nữa, được chưa?”
“Chị đừng ly hôn với anh em, không thì nhà em tan mất!”
Tôi vẫn im lặng.
Chu Mẫn đứng ngoài lằng nhằng một hồi, cuối cùng mất kiên nhẫn.
Nụ cười trên mặt biến mất, thay bằng vẻ chanh chua cay nghiệt.
“Thẩm Nguyệt, chị đừng có không biết điều!”
“Anh tôi chịu cưới chị là phúc tám đời của chị!”
“Tôi nói cho chị biết, căn nhà đó mẹ tôi đã cho tôi rồi! Chị không đưa cũng phải đưa!”
“Ngày mai tôi sẽ gọi người đến thay khóa!”
Nghe đến đây, tôi chậm rãi bật cười.
Sau đó lấy điện thoại ra, bấm gọi cảnh sát.
“Alo, 110 phải không? Tôi muốn báo án.”
“Có người đang đứng trước cửa nhà tôi, đe dọa chiếm đoạt trái phép tài sản của tôi, đồng thời có hành vi uy hiếp an toàn cá nhân.”
03
Cảnh sát đến rất nhanh.
Khi Chu Mẫn nhìn thấy hai cảnh sát bước ra từ thang máy, cả người cô ta lập tức sững sờ.
Vẻ kiêu căng hống hách trên mặt biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là hoảng loạn không kịp che giấu.
“Đồng chí cảnh sát, đây là hiểu lầm!”
Tôi mở cửa, đứng bình tĩnh ở ngưỡng cửa.
“Không có hiểu lầm.”
Tôi chỉ vào camera giám sát trên hành lang.
“Những lời cô ta vừa nói, ở đây đều ghi lại hết.”
“Cô ta nói căn nhà này mẹ cô ta đã cho cô ta, ngày mai sẽ đến cưỡng chế thay khóa.”
“Đồng chí cảnh sát, giấy tờ căn nhà này đứng tên tôi, là tài sản trước hôn nhân của tôi.”
Người cảnh sát dẫn đầu nhìn tôi, rồi nhìn Chu Mẫn đang mặt trắng bệch, biểu cảm lập tức nghiêm lại.
“Cô, mời theo chúng tôi về đồn một chuyến để phối hợp điều tra.”
Chu Mẫn hoàn toàn hoảng loạn.
“Em… em không có! Em chỉ đùa thôi!”
Cô ta quay sang tôi cầu cứu: “Chị dâu, chị nói giúp em với!”
Tôi dựa vào khung cửa, lạnh nhạt nhìn cô ta.
“Tôi không thân với cô, đừng gọi tôi là chị dâu.”
“Không phải cô muốn thay khóa sao? Vậy đến đồn rồi, nói kỹ với cảnh sát xem loại khóa nào chắc chắn hơn.”
Nước mắt Chu Mẫn lập tức trào ra.
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời cô ta phải vào đồn công an.
Lại còn với lý do mất mặt như vậy.
Cuối cùng, cô ta bị cảnh sát đưa đi.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Tôi đóng cửa, lập tức gọi cho công ty thay khóa, đặt loại khóa an ninh cao cấp nhất.
Người của nhà họ Chu, tôi không muốn gặp lại bất kỳ ai nữa.
Xử lý xong, tôi mới có thời gian cầm điện thoại lên.
Trên màn hình là hàng chục cuộc gọi nhỡ, tất cả đều từ Chu Hạo và họ hàng bên đó.
Còn có một loạt tin nhắn.
Tin của Chu Hạo, từ chửi rủa phẫn nộ ban đầu, dần chuyển thành hoảng hốt, cuối cùng là hạ mình cầu xin.
“Nguyệt Nguyệt, anh sai rồi, anh không nên quát em.”
“Em mau nói với cảnh sát thả Tiểu Mẫn ra đi, nó vẫn còn là trẻ con!”
“Chỉ cần em chịu rút đơn, anh cái gì cũng đồng ý!”
Tôi nhìn những dòng tin đó, chỉ thấy buồn cười.
Chu Mẫn hai mươi sáu tuổi, không phải trẻ con.
Cô ta là một người trưởng thành tham lam, ngu xuẩn, lại được cả nhà nuông chiều đến hỏng.
Tôi không trả lời.
Tôi mở tin nhắn từ một số khác, là thám tử tư tôi thuê.
Tin nhắn rất ngắn.
“Đã chụp được đầy đủ. Video và ảnh đã gửi vào email của chị.”
Tôi mở máy tính, nhấp vào email.
Những gì hiện ra trước mắt, không thể nhìn thẳng.
Chu Hạo ôm ấp, hôn hít một người phụ nữ trẻ đẹp ở đủ mọi nơi.
Từ nhà hàng cao cấp, đến phòng khách sạn.
Thậm chí có một tấm, được chụp ngay trong phòng ngủ của tôi.
Thời gian là những ngày tôi đi công tác.
Góc dưới bên phải ảnh, ngày chụp hiển thị rõ ràng.
Tấm sớm nhất, là từ ba năm trước.
Tôi nhìn những bức ảnh đó, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đến không thở nổi.
Nhưng tôi không khóc.
Nỗi đau lớn nhất, là khi lòng đã chết.
Nước mắt của tôi, đã cạn từ mười năm bị bào mòn trước đó rồi.
Tôi lưu lại toàn bộ ảnh và video, phân loại rõ ràng, nén lại, đặt mật khẩu.
Sau đó, tôi gọi cho luật sư của mình, chị Triệu.
Chị là đàn chị đại học của tôi, cũng là luật sư ly hôn nổi tiếng nhất thành phố này.
“Chị Triệu, em quyết rồi.”
Đầu dây bên kia, giọng chị vẫn dứt khoát như mọi khi.