#HD 289 Chương 17
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi mặc một bộ sườn xám thanh nhã, trang điểm nhẹ, ngồi yên lặng bên cạnh Tô Văn Uyên.
Trên gương mặt là vẻ yếu đuối vừa đủ… và một chút buồn bã được tính toán kỹ càng.
“Cảm ơn các bạn truyền thông, giữa trăm công nghìn việc vẫn đến tham dự buổi công bố của tông tộc nhà họ Tô.”
Tô Văn Uyên vừa mở lời, cả hội trường lập tức im phăng phắc.
“Ba trăm năm qua, đây là lần đầu tiên nhà họ Tô chúng tôi… đứng trước thế gian một cách công khai như vậy.”
“Lý do… không gì khác.”
“Chỉ vì huyết mạch duy nhất lưu lạc bên ngoài của nhà họ Tô – cháu gái tôi, Thẩm Nguyệt.”
“Cũng là vì… đứa cháu gái khổ mệnh của tôi – Tô Tú… đã bị kẻ gian hãm hại, mang theo uất hận mà ra đi.”
Giọng ông trầm xuống, đầy cảm xúc.
Sau đó… ông bắt đầu kể.
Một câu chuyện đã được ông và cả đội ngũ phía sau dệt nên vô cùng hoàn hảo.
Một thiên kim tiểu thư của gia tộc lớn ở Tô Châu, vì tình yêu mà đoạn tuyệt gia đình, gả xa xứ.
Kết quả lại bị một “phượng hoàng nam” cùng cả gia đình hắn lừa gạt, bóc lột, hành hạ.
Cuối cùng tích bệnh mà chết khi còn trẻ.
Ông còn đưa ra “chứng cứ”.
Ảnh “cũ” của mẹ tôi mặc sườn xám đứng trong vườn Tô Châu.
Thư “nhà” của ông ngoại vì nhớ con mà viết, từng chữ đẫm nước mắt.
Còn có cả một bức “thư cầu cứu” mà mẹ tôi viết trước khi qua đời… gửi cho người “cậu” chưa từng gặp.
Trong thư, “mẹ tôi” kể rõ từng chi tiết.
Nhà họ Chu đã như đỉa đói bám lên người bà và tôi khi còn nhỏ… hút máu như thế nào.
Bà bị mẹ chồng hành hạ ra sao, bị chồng lạnh nhạt thế nào, bị em chồng chèn ép đến mức nào.
Bà biết mình không còn sống được bao lâu nữa…
Thứ duy nhất bà không yên tâm… là tôi.
Bà cầu xin “nhà họ Tô”… nhất định phải tìm được tôi… đưa tôi rời khỏi cái địa ngục đó.
Bức thư này… giống như một quả bom nổ tung giữa hội trường.
Tô Văn Uyên đọc xong… nước mắt rơi lã chã.
Không ít nữ phóng viên dưới khán đài… cũng đỏ mắt theo.
“Lũ súc sinh!”
“Đồ không bằng cầm thú!”
Tô Văn Uyên đập mạnh xuống bàn, giọng vang như sấm.
“Cháu gái tôi – Tô Tú, mang theo của hồi môn trị giá hàng triệu… gả vào nhà họ Chu các người!”
“Đổi lại… là mười năm bị hành hạ, và một cỗ quan tài lạnh lẽo!”
“Đến hôm nay, đám ác quỷ các người… vẫn còn chưa biết đủ!”
“Còn dám giả mạo di chúc của ông thông gia đáng thương của tôi – ông Thẩm Quốc An, mưu đồ chiếm đoạt nơi nương thân cuối cùng của cháu gái tôi!”
Ông quay sang tôi, ánh mắt đầy yêu thương xen lẫn áy náy.
“Con à… là cậu không tốt, là nhà họ Tô đến quá muộn, để con phải chịu khổ rồi.”
Tôi đúng lúc rơi xuống hai hàng nước mắt, nhẹ nhàng lắc đầu.
“Không trách cậu…”
Màn phối hợp đỉnh cao này… trực tiếp đẩy bầu không khí lên cao trào.
Cuối cùng, Tô Văn Uyên đứng dậy.
Ông nhận lấy một tập hồ sơ từ tay luật sư phía sau, giơ cao lên.
“Tôi – trưởng lão tông tộc nhà họ Tô, Tô Văn Uyên, tại đây chính thức tuyên bố!”
“Nhà họ Tô chúng tôi… sẽ lấy danh nghĩa tông tộc, chính thức khởi kiện toàn bộ nhà họ Chu!”
“Chúng tôi không cần bồi thường!”
“Chúng tôi chỉ cần… một chữ công bằng!”
“Chúng tôi muốn bọn họ… phải trả giá cho cái chết của cháu gái tôi – Tô Tú!”
“Chúng tôi muốn bọn họ… phải chịu sự trừng phạt của pháp luật… vì mười năm ngược đãi cháu gái tôi – Thẩm Nguyệt!”
“Đồng thời… truy cứu trách nhiệm hình sự của họ về hành vi giả mạo di chúc… và tống tiền!”
“Vụ kiện này… chúng tôi sẽ theo đến cùng!”
“Không chết… không dừng!”
Giọng ông vang vọng khắp cả hội trường.
Cũng vang tới… chiếc tivi nhỏ trong phòng bệnh.
Bà “lão tổ” nhà họ Chu chết lặng nhìn màn hình.
Nhìn ông lão kia với ánh mắt sắc lạnh, khí thế ép người.
Nghe từng câu buộc tội như dao cứa vào tim.
Ánh mắt đục ngầu của bà ta… cuối cùng cũng tắt đi tia ngoan cố và hung hăng cuối cùng.
Thay vào đó… là sự tuyệt vọng tràn ngập.
Bà ta hiểu rồi.
Bà ta đã chọc phải một kẻ… mà mình căn bản không thể động vào.
Lần này… nhà họ Chu thực sự đá phải tảng đá không thể lay chuyển.
Không…
Không phải tảng đá.
Mà là một tấm bia mộ khổng lồ từ trên trời rơi xuống.
Trên đó… khắc tên cả nhà họ Chu.