#HD 292 Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Một đồng nghiệp có quan hệ khá tốt với anh ta nháy mắt ra hiệu, lén chỉ tay về phía phòng họp ở tầng trên cùng.
Tim Chu Văn Bân “thịch” một cái.
Phòng họp tầng thượng, đó là nơi chỉ có lãnh đạo cấp cao nhất của công ty mới dùng để họp.
Điện thoại của anh ta reo lên.
Là thư ký của CEO gọi tới.
“Quản lý Chu, mời anh lập tức lên phòng họp lớn ở tầng thượng một chuyến.”
Giọng điệu lạnh lùng, không mang chút tình cảm nào.
Chu Văn Bân mang theo bụng đầy nghi hoặc và bất an, bước vào thang máy.
Cửa phòng họp bị đẩy ra.
Xung quanh chiếc bàn họp hình bầu dục khổng lồ, đã ngồi kín người.
CEO, vài vị Phó giám đốc, Giám đốc phòng Thanh tra, Giám đốc phòng Kiểm toán, cùng với Luật sư pháp chế của công ty.
Mỗi một người, đều là những nhân vật có máu mặt trong công ty.
Ánh mắt của tất cả mọi người, giống như những con dao, đồng loạt găm thẳng vào người anh ta.
Không khí ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.
“Ngồi đi.”
CEO chỉ vào chiếc ghế trống duy nhất ở cuối bàn.
Chu Văn Bân cứng đờ người ngồi xuống.
“Chu Văn Bân, trưởng nhóm quản lý nguồn vốn thuộc phòng Tài chính.”
Giọng CEO không mang một tia ấm áp.
“Cậu làm việc ở công ty đã năm năm, công ty đối xử với cậu không bạc chứ?”
“Vâng, vâng, thưa sếp, công ty bồi dưỡng tôi, tôi luôn ghi lòng tạc dạ.” Chu Văn Bân vội vàng gật đầu khom lưng.
CEO cười gằn một tiếng, đẩy một chiếc máy tính bảng đến trước mặt anh ta.
Trên màn hình, là một email.
Người gửi, Tô Vân.
Tiêu đề: Tố cáo đích danh – Chu Văn Bân phòng Tài chính lạm dụng chức vụ chiếm đoạt tài sản.
Chu Văn Bân nhìn thấy hai chữ “Tô Vân”, hai mắt đột ngột trợn trừng.
Đại não anh ta “ong” một tiếng, cứ như có quả bom vừa phát nổ.
Không thể nào!
Tuyệt đối không thể nào!
Tô Vân sao có thể…
Anh ta run rẩy đưa tay, lướt màn hình xuống dưới.
Trong tệp đính kèm, là toàn bộ nội dung của chiếc USB bị anh ta cất giấu trong hộp sắt.
Mỗi một tờ hóa đơn khống anh ta xuất, đều được scan sắc nét.
Mỗi một khoản công quỹ anh ta biển thủ, đều được chú thích rõ ràng.
Mỗi một bản hợp đồng anh ta làm giả, đều được phóng to trưng bày.
Thậm chí còn có một bản tài liệu giải trình với logic chặt chẽ, phân tích rõ ràng rành mạch toàn bộ thủ đoạn của anh ta trong suốt hai năm qua.
Chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh đến mức khiến chính anh ta cũng phải sợ mất mật.
Bí mật anh ta cất giấu sâu nhất, cứ thế bị lột trần đẫm máu, phơi bày trước mặt tất cả mọi người.
Sắc mặt Chu Văn Bân trong nháy mắt trắng bệch không còn một giọt máu.
Mồ hôi lạnh, từ trán, từ lưng, túa ra điên cuồng.
“Không… Đây không phải sự thật…”
Giọng anh ta khô khốc như giấy nhám ma sát.
“Đây là vu khống! Là làm giả! Là Tô Vân… là con đàn bà đê tiện đó đang trả thù tôi!”
“Vợ chồng chúng tôi tình cảm bất hòa, cô ta ôm hận trong lòng, nên mới…”
“Đủ rồi!”
CEO đập mạnh tay xuống bàn, quát lớn.
“Bộ phận kỹ thuật của công ty chúng ta đã phối hợp với phòng pháp chế để giám định rồi, dữ liệu gốc của những hóa đơn và tài liệu điện tử này, hoàn toàn là thật!”
“Chu Văn Bân, cậu làm tôi quá thất vọng!”
Chu Văn Bân hoàn toàn ngã gục trên ghế.
Anh ta xong đời rồi.
Mọi thứ của anh ta, xong thật rồi.
Anh ta nghĩ mãi không ra.
Tô Vân vốn dĩ ngoan ngoãn, nhẫn nhịn, luôn bị anh ta nắm thóp gắt gao, tại sao lại trở nên tuyệt tình đến thế?
Cô ta phát hiện ra từ khi nào?
Cô ta đã giăng cái lưới thiên la địa võng này từ bao giờ?
Anh ta như kẻ điên lại móc điện thoại ra, gọi vào cái số đã trở thành số ảo không tồn tại kia.
Anh ta muốn chất vấn cô, muốn chửi rủa cô, muốn cầu xin cô.
Nhưng, anh ta không bao giờ liên lạc được với cô nữa.
Cửa phòng họp bị đẩy ra.
Hai người cảnh sát mặc cảnh phục bước vào.
Tiếng còng tay lạnh lẽo “cạch” một tiếng, khóa chặt lấy cổ tay anh ta.
Chu Văn Bân bị giải ra khỏi phòng họp, đi qua khu vực văn phòng dài thượt.
Tất cả đồng nghiệp đều đứng dậy, dùng ánh mắt khinh bỉ, khiếp sợ, và cả hả hê nhìn anh ta – một kẻ từng là trưởng nhóm, giờ đây lại là tù nhân dưới bậc thềm.
Giây phút này, Chu Văn Bân rốt cuộc cũng hiểu ra.
Tô Vân không phải đang giận dỗi.
Cô đang dùng cách bình tĩnh nhất, cũng tàn nhẫn nhất.
Đánh gục hoàn toàn cuộc đời anh ta xuống địa ngục.
***
**05 Cuộc sống mới ở Rome**
Sân bay Fiumicino, Rome.
Máy bay hạ cánh an toàn.
Khi Tô Vân kéo vali bước ra khỏi sảnh sân bay, một luồng gió ấm áp mang theo hương vị của ánh nắng và cỏ xanh phả vào mặt.
Hoàn toàn khác biệt với cái lạnh buốt của mùa đông trong nước.
Mọi thứ ở đây đều tràn trề nhựa sống.
Bên tai là thứ tiếng Ý nghe không hiểu, trước mắt là những công trình kiến trúc phong cách châu Âu khác biệt.
Xa lạ, nhưng lại khiến cô cảm thấy vô cùng thư giãn.
Một người đàn ông Ý giơ tấm biển “Tô Vân- SOPHIA SU” mỉm cười bước về phía cô.
“Xin chào, cô Tô, tôi là Marco, chuyên viên hành chính của chi nhánh công ty tại Ý.”
Anh ấy tự giới thiệu bằng một tràng tiếng Trung trôi chảy.
“Chào mừng đến với Rome.”
“Xin chào, Marco, cảm ơn anh.”
Tô Vân gật đầu với anh ấy, trên môi là nụ cười nhẹ nhõm đã lâu không thấy.
Sự sắp xếp của công ty rất chu đáo.
Một chiếc xe thương mại màu đen, chở cô đi qua thành phố Rome cổ kính và phồn hoa.
Bên ngoài cửa sổ, những tàn tích của Đấu trường La Mã, Quảng trường La Mã lướt qua vun vút.
Cứ như đang kể lại lịch sử hàng nghìn năm của thành phố này.
Tô Vân lẳng lặng nhìn, trong lòng không một chút gợn sóng.
Mọi thứ trong quá khứ, cũng giống như những tàn tích này, đã bị cô chôn vùi triệt để ở phía sau lưng.
Căn hộ công ty sắp xếp cho cô nằm ở trung tâm thành phố, trong một khu phố yên tĩnh.
Diện tích không lớn, một phòng khách một phòng ngủ, nhưng sạch sẽ và sáng sủa.
Đẩy cửa ban công ra, thậm chí còn có thể nhìn thấy mái vòm của Vương cung thánh đường Thánh Phêrô ở phía xa.
Marco đưa chìa khóa cho cô, đồng thời giới thiệu sơ qua về môi trường xung quanh và vị trí của công ty.
“Sophia, cô cứ nghỉ ngơi cho quen múi giờ trước đi, ngày kia đến công ty nhận việc là được.”
“Trong thời gian này nếu cần gì, cứ gọi điện cho tôi bất cứ lúc nào.”
Tiễn Marco về, Tô Vân đóng cửa lại.
Cả thế giới, ngay lập tức trở nên yên tĩnh.
Một thế giới chỉ thuộc về riêng cô.
Cô mở chiếc vali nhỏ nhoi kia ra.
Đồ đạc bên trong ít ỏi đến đáng thương.
Vài bộ quần áo, một chiếc laptop, và một cuốn album ảnh đã phai màu.
Cô lấy album ra, nhẹ nhàng vuốt ve trang bìa.
Bên trong là bức ảnh chụp chung duy nhất của cô và mẹ.
Người mẹ trong ảnh, cười thật dịu dàng, hiền từ.
“Mẹ ơi, con cuối cùng cũng thoát ra được rồi.”
Tô Vân khẽ nói, khóe mắt hơi ươn ướt.
“Từ nay về sau, con sẽ vì mẹ, cũng vì chính bản thân con, mà sống thật tốt.”
Cô trang trọng đặt cuốn album lên tủ đầu giường.
Cứ như thể mẹ đang ở ngay bên cạnh, dịu dàng ngắm nhìn cô.
Đêm đó, cô ngủ một giấc yên bình chưa từng thấy.
Không có cãi vã, không có vòi vĩnh, không có cái gia đình khiến cô nghẹt thở kia.
Trong giấc mơ, ngập tràn ánh nắng rực rỡ của Rome.
Hai ngày sau, Tô Vân chính thức đến công ty nhận việc.
Văn phòng chi nhánh châu Âu nhịp độ làm việc rất nhanh, nhưng bầu không khí lại thoải mái hơn trong nước rất nhiều.
Dự án mà cô tiếp quản, quả thực giống như Sếp Trịnh đã nói, là một khúc xương vô cùng khó nhằn.
Người phụ trách tiền nhiệm để lại một đống mớ bòng bong.
Dữ liệu thị trường hỗn loạn, quan hệ với các kênh phân phối căng thẳng, sĩ khí của đội ngũ tụt dốc.
Trong phòng họp, các thành viên đội ngũ bản địa nhìn người sếp nữ Trung Quốc mới đến này, ánh mắt mang đầy sự dò xét và hoài nghi.
Họ đã quen với việc người phụ trách từ tổng công ty phái sang, ở đây chưa trụ quá nửa năm đã phải cúp đuôi bỏ đi.
Tô Vân không nói bất cứ lời đao to búa lớn nào.
Cô chỉ mở máy tính, gọi toàn bộ dữ liệu gốc của dự án ra.
Sau đó, dùng trọn một buổi chiều, không ăn không uống, sắp xếp, phân loại, phân tích lại những dữ liệu hỗn loạn đó.
Và từ đó, tìm ra chính xác ba điểm mấu chốt chí mạng nhất.
Khi cô trình bày bản báo cáo phân tích logic chặt chẽ, mạch lạc bằng tiếng Anh lưu loát trước mặt mọi người.
Cả phòng họp im phăng phắc.
Những ánh mắt vốn mang theo sự coi thường, dần dần biến thành kinh ngạc, và cuối cùng là khâm phục.
Họ chưa bao giờ thấy, một người phụ trách mới đến, lại có thể trong ngày đầu tiên, nhìn thấu cốt lõi vấn đề của dự án một cách nhanh chóng và sâu sắc đến vậy.
Tô Vân biết, đây chỉ là bước đầu tiên.
Cô không chìm đắm trong chiến thắng tạm thời.
Những ngày sau đó, cô bắt đầu làm việc như điên.
Ban ngày, cô dẫn theo đội ngũ đi thăm từng khách hàng một, thiết lập lại các kênh phân phối.
Ban đêm, cô một mình ở lại văn phòng tăng ca, nghiên cứu đối thủ cạnh tranh, tối ưu hóa phương án.
Cô giống như một cỗ máy không biết mệt mỏi, dồn toàn bộ tâm huyết vào sự nghiệp này.
Cô không sống vì bất kỳ ai nữa.
Cô chỉ sống vì chính mình.
Vì tương lai của cô, vì giá trị của cô.
Công việc tuy vất vả, nhưng trái tim cô, lại đong đầy và tự do chưa từng có.
Cô bắt đầu học cách tận hưởng cuộc sống.
Cuối tuần, cô vác máy ảnh đi một mình, thăm thú các di tích của Rome.
Tung một đồng xu trước đài phun nước Trevi.
Ăn một chiếc kem thơm ngon trên bậc thềm của Quảng trường Tây Ban Nha.
Cô còn đăng ký một lớp học tiếng Ý và một khóa học nấu ăn.
Cuộc sống của cô được lấp đầy bởi công việc, học tập và những chuyến đi.
Phong phú, rực rỡ và tỏa sáng.
Chu Văn Bân, nhà họ Chu, những con người và sự việc đó, giống như ký ức của kiếp trước, đã sớm mờ nhạt không rõ hình dáng.
Thỉnh thoảng cô có nhớ đến, nhưng trong lòng không còn một gợn sóng.
Cô đã block toàn bộ phương thức liên lạc trong nước, đổi sang số điện thoại bản địa.
Triệt để vạch rõ giới tuyến với thế giới trong quá khứ.
Tối hôm nay, sau khi hoàn thành một bản báo cáo quý đẹp mắt, tâm trạng cô rất tốt.
Cô tự khui một chai rượu vang đỏ, đứng trên ban công, ngắm nhìn cảnh đêm của thành phố phía xa.
Ánh đèn vạn nhà, rực rỡ như sao.
Điện thoại rung lên một cái, là email của Sếp Trịnh.
“Tô Vân, làm tốt lắm! Báo cáo thành tích quý này khiến tất cả mọi người ở tổng công ty đều phải nhìn cô bằng con mắt khác!”
“Cô đã chứng minh được mắt nhìn người của tôi không sai! Tiếp tục cố gắng nhé!”
Tô Vân mỉm cười, trả lời một câu “Cảm ơn sự tin tưởng của Sếp Trịnh”.
Cô nhấp một ngụm rượu vang đỏ, hơi ấm ngà ngà say, từ dạ dày lan tỏa đến tận trái tim.
Cô biết, Tô Vân của ngày xưa hèn mọn, nhẫn nhịn, sống vì người khác, đã chết rồi.
Người đang đứng ở đây bây giờ.
Là một SOPHIA hoàn toàn mới, độc lập, mạnh mẽ và chỉ tỏa sáng vì chính mình.
Sự tái sinh của cô, mới chỉ vừa bắt đầu.
***
**06 Sụp đổ hoàn toàn**
Tin tức Chu Văn Bân bị cảnh sát bắt đi, giống như một quả bom ném thẳng vào nhà họ Chu.
Người đầu tiên nhận được điện thoại, là mẹ của Chu Văn Bân.
Đầu dây bên kia, là giọng nói mang tính chất công việc của đồng chí cảnh sát đồn công an.
“Xin chào, bà có phải là người nhà của Chu Văn Bân không?”
“Con trai bà vì tình nghi lạm dụng chức vụ chiếm đoạt tài sản, số tiền rất lớn, đã bị tạm giữ hình sự rồi.”
“Cái gì?!”
Tiếng hét chói tai của mẹ Chu suýt nữa đâm thủng màng nhĩ.
“Đồng chí cảnh sát, các anh có nhầm lẫn gì không? Con trai tôi là một đứa con ngoan! Nó làm sao có thể làm chuyện phạm pháp được!”
“Nó là quản lý của một công ty lớn đấy! Là niềm tự hào của chúng tôi!”
“Có nhầm hay không, chúng tôi sẽ thông báo theo đúng pháp luật. Chào bà.”
Điện thoại bị cúp một cách phũ phàng.
Mẹ Chu siết chặt điện thoại, toàn thân run rẩy, đầu óc trống rỗng.
Bà ta không tin.
Đứa con trai làm bà ta tự hào, mỗi tháng đều gửi tiền về nhà, sao lại trở thành tội phạm được?
Bà ta run rẩy bấm số gọi cho cậu con út Chu Hạo.
Điện thoại vừa bắt máy, bà ta đã gào khóc.
“Hạo ơi! Con về nhanh lên! Anh con xảy ra chuyện rồi! Bị cảnh sát bắt đi rồi!”
Chu Hạo lúc đó đang ngồi chơi game trong quán net, nghe vậy liền gắt gỏng gầm lên.
“Mẹ! Mẹ nói linh tinh cái gì thế! Anh con đang yên đang lành sao lại bị bắt!”
“Là thật đấy! Chính miệng cảnh sát nói! Nói nó… nói cái gì mà chiếm đoạt tài sản!”
Tay Chu Hạo run lên, trượt chuột, nhân vật game trên màn hình lập tức bị hạ gục.
Tim cậu ta thót lên một cái.
Chiếm đoạt tài sản?
Tuy cậu ta không học hành tử tế, nhưng cũng biết bốn chữ này có ý nghĩa gì.
Ý nghĩ đầu tiên của cậu ta không phải là lo lắng cho anh trai, mà là…
“Vậy… vậy sau này ai cho con tiền tiêu?”
Cậu ta buột miệng thốt ra.
Tiếng khóc của mẹ Chu bên kia đầu dây khựng lại, ngay sau đó bùng nổ thành tiếng gào khóc thê lương hơn.
“Đã lúc nào rồi! Mày còn chỉ nghĩ đến tiền! Anh mày sắp phải ngồi tù rồi kìa!”
Chu Hạo bị chửi có chút chột dạ, nhưng nhiều hơn là sự bực dọc và hoảng sợ.
Ông anh trai toàn năng, đòi gì được nấy của cậu ta sụp đổ rồi.
Cái cây rụng tiền mà cậu ta dựa dẫm để sống sót, đã đổ gục rồi.
Hai mẹ con gặp nhau tại căn nhà cũ vừa mới bắt đầu sửa sang, trông vẫn như một công trường.
Mẹ Chu khóc đến sưng đỏ cả mắt, hồn xiêu phách lạc.
“Làm sao bây giờ hả Hạo, anh con ngàn vạn lần không thể xảy ra chuyện được.”
Chu Hạo đi tới đi lui đầy bực dọc trong phòng.
Đột nhiên, cậu ta dừng bước, mắt sáng lên.
“Chị dâu! Đúng rồi, tìm chị dâu!”
“Anh con thương chị ấy như thế, chị ấy chắc chắn có cách!”
Mẹ Chu cũng như vớ được cọng rơm cứu mạng, vội vàng gật đầu.
“Đúng đúng đúng! Tìm cái con Tô Vân đó! Chắc chắn là do nó gây họa! Không chừng là nó đắc tội với ai ở bên ngoài, nên mới liên lụy đến anh con!”
Đến tận bây giờ, bà ta vẫn đinh ninh coi mọi thứ đều là lỗi của người khác.
Bọn họ lập tức bắt đầu gọi điện cho Tô Vân.
“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi không đúng.”
Một lần, hai lần, mười lần.
Luôn luôn là câu trả lời lạnh lẽo này.
Hai mẹ con đều ngớ người.
“Sao lại là số không đúng? Con tiện nhân đó, chặn hết chúng ta rồi sao?” Mẹ Chu tức tối chửi bới.
“Không đúng mẹ ạ, số không đúng đâu phải là chặn…” Chu Hạo lầm bầm.
Họ lại như phát điên nhắn WeChat cho Tô Vân.
Một dấu chấm than màu đỏ, chói mắt hiện ra.
“Đối phương không còn là bạn bè của bạn.”
Lúc này, họ hoàn toàn hoảng loạn.
Họ không tìm thấy Tô Vân nữa.
Cái máy rút tiền mà họ từng đòi hỏi vô độ, coi là chuyện hiển nhiên, đã bốc hơi khỏi thế gian.
Những ngày tiếp theo, đối với nhà họ Chu, chẳng khác nào một cơn ác mộng.
Luật sư của Chu Văn Bân mang đến một tin tức tuyệt vọng.
Bằng chứng vô cùng xác thực, tài liệu mà người tố cáo cung cấp, còn chi tiết hơn cả những gì phòng Kiểm toán của công ty tra ra được.
Bản thân Chu Văn Bân cũng đã khai nhận toàn bộ.
Số tiền liên quan lên đến ba triệu tệ (hơn 10 tỷ VNĐ).
Theo luật, ít nhất phải chịu mức án mười năm.
Hy vọng duy nhất, là nhận được sự bãi nại từ phía công ty, và bồi thường toàn bộ số tiền.
Bồi thường?
Ba triệu tệ?
Nghe đến con số này, mẹ Chu tối sầm mặt mũi, trực tiếp ngất xỉu.
Gia đình họ lôi hết toàn bộ tiền tiết kiệm ra, ngay cả mười vạn (350 triệu) cũng không gom đủ!
Lấy đâu ra ba triệu tệ!
Chu Hạo càng sợ hãi đến mất hồn mất vía.
Đám bạn bè xấu của cậu ta, nghe tin anh cậu ta xảy ra chuyện, từng đứa một đều lẩn tránh xa tít tắp.
Cô bạn gái mới quen của cậu ta, càng tàn nhẫn hơn, cuỗm luôn cái túi hàng hiệu cậu ta vừa tặng, biến mất không sủi tăm.
Những cuộc điện thoại đòi nợ, bắt đầu liên tục gọi đến.
Mấy khoản vay nặng lãi ngắn hạn, tiền trả góp mua xe của Chu Hạo trước đây, toàn bộ đều quá hạn.
Tin nhắn và điện thoại đòi nợ, giống như bông tuyết nhấn chìm điện thoại của cậu ta.
Mẹ Chu tỉnh lại, điên cuồng bắt đầu nghĩ cách.
Bà ta nghĩ đến Tô Vân.
Đúng rồi, Tô Vân có tiền!
Lương nó cao như thế, chắc chắn có tiền tiết kiệm!
Chỉ cần tìm được nó, ép nó nôn tiền ra, con trai bà sẽ được cứu!
Bà ta bắt đầu gọi điện cho tất cả những người quen biết, những người từng có giao du với Tô Vân.
Những người họ hàng xa, bạn học cũ, thậm chí cả lễ tân công ty của Tô Vân.
“Alo? Cô có biết Tô Vân không? Cô chuyển lời cho cái con đàn bà táng tận lương tâm đó! Chồng nó bị bắt rồi! Bảo nó mau cút về đây lấy tiền cứu người!”
Bà ta nói năng lộn xộn, giọng điệu cay độc.
Thứ đổi lại, không phải là bị cúp máy thẳng thừng, thì cũng là những lời mỉa mai lạnh lùng.
“Con trai bà tự đi phạm pháp, dựa vào cái gì mà bắt Tô Vân nhà người ta cứu?”
“Cả nhà mấy người hút máu người ta thế nào, chúng tôi đều thấy rõ, Tô Vân đi rồi là phúc của cô ấy!”
“Đừng gọi điện đến nữa, chúng tôi không thân với cô ta đâu!”
Cả thế giới, dường như đều đứng ở thế đối lập với họ.
Bầu trời của nhà họ Chu, hoàn toàn sụp đổ rồi.
Căn nhà đang dùng tiền mồ hôi nước mắt của Tô Vân để sửa sang được một nửa, buộc phải đình công.
Cai thầu dẫn theo thợ đến tận cửa đòi tiền công, khuân đi tất cả những vật liệu xây dựng đáng giá.
Chu Hạo bị người của công ty đòi nợ chặn ở cửa, sợ đến mức không dám ra ngoài.
Mẹ Chu ngày nào cũng rửa mặt bằng nước mắt, miệng lặp đi lặp lại những lời rủa xả sự tàn nhẫn và độc ác của Tô Vân.
Bà ta trước sau vẫn không thể hiểu nổi.
Cô con dâu từng cam chịu làm lụng vất vả, đánh không đánh trả mắng không mắng lại kia.
Tại sao lại đột nhiên, biến thành một ác quỷ muốn đẩy cả gia đình họ xuống vực sâu?
Bà ta ngồi trên nền xi măng lạnh lẽo, nhìn căn nhà tàn tạ không chịu nổi này.
Sự tuyệt vọng, giống như thủy triều, hoàn toàn nhấn chìm bà ta.
***
**07 Sự điên cuồng cuối cùng**
Mẹ Chu không bỏ cuộc.
Trong nhận thức của bà ta, Tô Vân chính là tài sản riêng của nhà họ Chu.
Chỉ cần cô còn sống một ngày, thì phải cúc cung tận tụy, chết mới thôi vì nhà họ Chu.
Bà ta nghĩ đến bố mẹ của Tô Vân.
Không đúng, Tô Vân chỉ có mẹ, mà mẹ thì cũng chết từ lâu rồi.
Vậy nó chắc chắn vẫn còn họ hàng thân thích khác.
Mẹ Chu giống như một kẻ điên, bắt đầu lục tung tủ đồ.
Bà ta bới tung cái căn nhà từng được Tô Vân dọn dẹp không vương một hạt bụi lên.